Xuất hiện vào khoảng thế kỷ
XVII ở châu Âu, khái niệm “can thiệp nhân đạo” ra đời dưới dạng học thuyết và
được gắn với luật tự nhiên và chủ nghĩa tự do. Theo quan điểm của H.Grotius (đại diện tiêu biểu cho các nhà lý luận tự do kinh điển châu Âu được đa số
học giả ủng hộ) thì các quan hệ nảy sinh trong đời sống quốc tế cần được điều
chỉnh trên cơ sở tôn trọng chủ quyền quốc gia. Với mục đích cải thiện trật tự
thế giới, Grotius đã đưa ra thuật ngữ “chiến tranh chính nghĩa” và nhấn mạnh
rằng chiến tranh chỉ có thể được cho phép nếu có lý do chính nghĩa, rõ ràng.
Đến thế kỷ XX, học thuyết “can thiệp nhân đạo” dần mất cơ sở thực tế trong quan
hệ giữa các nước và về mặt pháp lý, nó cũng không có cơ sở trong luật pháp quốc
tế.