Hiển thị các bài đăng có nhãn ý thức hệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ý thức hệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022

CẢI TỔ Ồ ẠT VỀ KINH TẾ, CHÍNH TRỊ, Ý THỨC HỆ, NGOẠI GIAO LÀ MỘT TRONG NGUYÊN NHÂN KHIẾN LIÊN XÔ VÀ ĐÔNG ÂU SỤP ĐỔ

Khi nhận thức được sự trì trệ, Liên Xô đã lún sâu vào cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội, nên vội vã tiến hành cải tổ một cách ồ ạt trên cả bốn mặt: tự do hóa kinh tế, dân chủ hóa chính trị, phi ý thức hệ tư tưởng và mở cửa ra bên ngoài. Chính đường lối phiêu lưu, mạo hiểm này đã làm bùng nổ và lan tràn đến mức không thể kiểm soát nổi các mâu thuẫn chính trị, kinh tế, xã hội, tôn giáo, sắc tộc, các xu hướng ly tâm, cấp tiến hóa, cực đoan hóa... Đặc biệt, việc vi phạm một cách có hệ thống các nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa xã hội của ban lãnh đạo Liên Xô đứng đầu là Gorbachev trong quá trình cải tổ, nhất là việc "tự nguyện" xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản với toàn xã hội, không chỉ tạo điều kiện cho các lực lượng phản động ngóc đầu dậy chống đối Đảng Cộng sản, mà còn hủy hoại triệt để cơ cấu quyền lực của hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa, khiến cho xã hội lâm vào rối loạn, mất phương hướng, tan rã là điều không thể tránh khỏi.

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2021

ĐẤU TRANH CHỐNG LẠI CÁC LUẬN ĐIỆU CHỐNG PHÁ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG CHÍNH TRỊ VÀ THỦ TIÊU Ý THỨC HỆ

Với các luận điệu khác nhau, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội phê phán, công kích trực diện vào chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin... hòng làm dao động, gây hoài nghi trong những người hoạch định chiến lược, bôi nhọ và cuối cùng đánh sập nền tảng chính trị và cơ sở tư tưởng của đường lối chính trị của Đảng. Đây là thủ đoạn hết sức thâm độc và có sức công phá lớn, nhằm thẳng vào nền tảng chính trị tư tưởng của Đảng và tác họa khôn lường, nhằm lật đổ Đảng từ những vấn đề căn bản, có ý nghĩa cốt tử.

Các thế lực thù địch, phản động thường công kích vào các loại vấn đề cơ bản thuộc hình thái kinh tế - xã hội, phương thức sản xuất, động lực phát triển xã hội, vai trò và sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, phương pháp tư duy và phương pháp cách mạng,... Thủ đoạn mới là, họ chuyển từ sự bôi nhọ cái gọi là “du nhập ngoại lai” sang đánh tráo khái niệm, thay thế các khái niệm... nhằm cổ vũ cho cái gọi là “đảo lộn” tư duy, gây rối loạn về phương pháp luận. Thổi phồng những cái gọi là “chủ thuyết phát triển nhân loại mới”, đem đối lập C.Mác với V.I.Lênin; đối lập Hồ Chí Minh với V.I.Lênin, thổi phồng một cách cực đoan tư tưởng Hồ Chí Minh,... cốt phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, vô hình hạ bệ tư tưởng Hồ Chí Minh, rốt cuộc nhằm phủ nhận, công phá và đánh sập nền tảng chính trị tư tưởng của Đảng.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2020

NHẬN DIỆN ÂM MƯU CÔNG PHÁ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG CHÍNH TRỊ VÀ THỦ TIÊU Ý THỨC HỆ CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

Với đủ giọng điệu nhiều cung bậc, họ phê phán, công kích trực diện vào chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin... hòng làm phân tâm, gây hoài nghi trong những người hoạch định chiến lược, bôi nhọ và cuối cùng đánh sập nền tảng chính trị và cơ sở tư tưởng của đường lối chính trị của Đảng. Đây là thủ đoạn hết sức thâm độc và có sức công phá lớn, nhằm thẳng vào nền tảng chính trị tư tưởng của Đảng và tác họa khôn lường, nhằm lật đổ Đảng từ những vấn đề căn bản, có ý nghĩa cốt tử. 

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

THỰC CHẤT CÁI GỌI LÀ CHIẾN TRANH “Ý THỨC HỆ” VÀ “CHIẾN TRANH ỦY NHIỆM” LÀ GÌ?

Bộ phim “Chiến tranh Việt Nam” (“The Vietnam War”, 10 tập, dài 18h) của Geoffrey C Ward, được phát trên kênh truyền hình PBS Hoa Kỳ (từ ngày 17-9 được đưa lên Internet, có phụ đề tiếng Việt) trong thời gian qua đã thu hút nhiều người quan tâm, có nhiều bình luận về nghệ thuật và quan điểm lịch sử, chính trị trên Internet. Là một tác phẩm nghệ thuật, quan điểm tư tưởng, cách thể hiện trong bộ phim như thế nào là quyền của các tác giả. Suy nghĩ ra sao khi xem phim đó là quyền của người xem. Tuy nhiên, đối với người Việt Nam, việc bình luận, đánh giá bộ phim này, nhất là khi tải trên mạng Internet thì cần phải nghĩ đến trách nhiệm công dân, tình cảm của một người mang dòng máu Việt.
Trả lời câu hỏi của một số nhà báo về bộ phim này, bà Lê Thị Thu Hằng, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao nói: “Đây là cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam, mang tính chính nghĩa và đã phát huy được sự đoàn kết và sức mạnh của toàn dân tộc, được bạn bè và nhân dân thế giới hết lòng ủng hộ. Chính vì thế đã đi đến thắng lợi cuối cùng là thống nhất đất nước”.
Trong những ngày qua, trên nhiều mạng xã hội trong và ngoài nước đã đăng tải không ít ý kiến cá nhân về bộ phim “Chiến tranh Việt Nam”. Trả lời câu hỏi của hãng RFI: “Cho tới nay, về phía Việt Nam, cuộc chiến tranh Việt Nam vẫn được mô tả như là chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Nhưng nay nhìn lại thì có thấy cần đặt lại vấn đề về định nghĩa cuộc chiến tranh này hay không?”. Một số người nói rằng, hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ có tính chất chống xâm lược, vừa có tính chất giải phóng dân tộc, nhưng cũng có tính chất nội chiến. Họ còn trích dẫn quan điểm của một người Việt (di tản, định cư ở nước ngoài), rằng: “Cuộc chiến tranh (Việt Nam) mang tính chất ủy nhiệm, cuộc chiến tranh mang tính ý thức hệ”.
Thiết nghĩ, để nhận rõ bản chất của hai cuộc chiến tranh, chúng ta cần nhìn lại bối cảnh lịch sử. Sau Cách mạng Tháng Tám, trong Tuyên ngôn Độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe đồng minh, chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập! Về cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, còn nhớ mở đầu là hành động gây hấn của quân đội Pháp. Nhằm duy trì hòa bình, Chính phủ Hồ Chí Minh đã nhân nhượng với Pháp bằng hai văn kiện: Hiệp định sơ bộ 6-3-1946 và Tạm ước 14-9-1946 với Pháp. Song thực dân Pháp đã bội ước, tấn công quân ta ở Hải Phòng, Lạng Sơn, Đà Nẵng… Ở Hà Nội, chúng nổ súng vào nhiều cơ quan Nhà nước, đặc biệt đã gây ra vụ tàn sát ở phố Hàng Bún. Tướng Pháp Mooclie đã ra tối hậu thư, yêu cầu Việt Nam phải “giải giáp lực lượng tự vệ và trao quyền kiểm soát Hà Nội cho chúng trước sáng 20-12-1946”. Trước tình đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”. 
Người nói: “Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa! Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”.
Thử hỏi cuộc chiến tranh này đâu là “ý thức hệ”, đâu là “nội chiến”? Cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ (1954-1975) cũng vậy. Đây là sự tiếp nối cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp. Về phía dân tộc ta, cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ nhằm bảo vệ nền độc lập dân tộc, sự toàn vẹn lãnh thổ và thống nhất đất nước. Nếu có chăng vấn đề “ý thức hệ” thì từ phía Hoa Kỳ vì họ cho rằng cần phải ngăn chặn “làn sóng đỏ” ở khu vực Đông Nam Á. 
Nhưng bản chất của cuộc chiến tranh này vẫn là chiến tranh xâm lược của chủ nghĩa đế quốc và chiến tranh chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam. Ở đây, nếu có sự khác biệt với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp thì chỉ là chỗ Mỹ có tiềm lực lớn hơn, có tham vọng lớn hơn và đã tạo dựng được một chính quyền tay sai trên một phần đất nước chúng ta. Thêm nữa, ở miền Nam trong suốt 30 năm kháng chiến, chính quyền cách mạng do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo luôn luôn hiện diện (lúc công khai, khi bí mật). Chính quyền tay sai chỉ có thể đại diện cho những kẻ bán nước, những kẻ cho rằng: “Biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17”. Vì sao một số kẻ rêu rao chuyện chiến tranh “ý thức hệ”, “chiến tranh ủy nhiệm”? Thực tế rõ ràng rằng, thắng lợi của Cách mạng tháng Tám năm 1945 và chiến thắng của nhân dân ta trong 2 cuộc kháng chiến đều đặt dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, từ tinh thần tự lực tự cường của nhân dân ta cùng với sự giúp đỡ quý báu của bè bạn quốc tế. 
Không phủ nhận rằng, 2 cuộc kháng chiến chống thực dân xâm lược của nhân dân ta đã có sự giúp đỡ to lớn của các nước XHCN, đặc biệt là Liên Xô, Trung Quốc, hơn nữa còn của cả nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Về bản chất, tính chất của cuộc chiến tranh Việt Nam, xin nhắc lại quan điểm của cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara (được xem là “kiến trúc sư” cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam). Trong cuốn hồi ký mang tựa đề “Hồi tưởng” xuất bản năm 1995, ông đã đưa ra nhiều tư liệu đáng tin cậy và đánh giá thẳng thắn, thừa nhận đây là một thất bại thảm hại của Hoa Kỳ. Tất nhiên ông có lý giải riêng của mình về nguyên nhân của sự thất bại đó.
Về quan điểm cho rằng Chiến tranh Việt Nam là cuộc “chiến tranh ý thức hệ”, “chiến tranh ủy nhiệm”, xin được trích dẫn lại 2 sai lầm được nêu trong cuốn sách nói trên: (1)“ Chúng ta đánh giá thấp sức mạnh của tinh thần dân tộc… và sự hy sinh vì đức tin và giá trị của họ” (sai lầm thứ 3); (2) “Chúng ta không chịu nhận thức về cái gì là lợi ích tốt nhất của đất nước và dân tộc khác”; “Chúng ta không được thượng đế ban phát quyền nhào nặn một dân tộc khác theo hình ảnh của chúng ta hay theo cách mà chúng ta lựa chọn” (sai lầm thứ 8).
Như vậy là, từ phía bên kia, chính những người lãnh đạo cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, họ đã nhận thấy sai lầm là đánh giá sai “Tinh thần dân tộc” của người Việt Nam, đã đánh giá sai về “lợi ích tốt nhất của đất nước và dân tộc khác”. Nói cách khác, nguyên nhân Hoa Kỳ thất bại là đã không đánh giá đúng tinh thần lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam.  Người viết bài này đánh giá cao đối với bất cứ ai có được quan điểm, cách nhìn nhân đạo, khoan dung về cuộc chiến tranh Việt Nam và mong muốn phát triển quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam - Hoa Kỳ. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa người ta có quyền xuyên tạc, bóp méo, đảo lộn phải - trái, trắng - đen về lịch sử của cuộc chiến tranh này. Phát ngôn cho rằng cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược là cuộc “nội chiến, nồi da nấu thịt”, là cuộc chiến tranh “ý thức hệ, chiến tranh ủy nhiệm” là xúc phạm danh dự của dân tộc và chạy tội cho quân xâm lược, làm sai lệch hoàn toàn bản chất cuộc chiến.