Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng thống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổng thống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

SỰ THẬT TRẦN TRỤI TỪ SAU CUỘC BẦU CỬ TỔNG THỐNG MỸ

Mới bước sang đầu năm 2021, nước Mỹ tiếp tục “đảo lộn” với vô vàn những khó khăn và thách thức. Ngày hôm nay cũng là ngày ghi nhận số ca tử vong liên quan dịch Covid 19 nhiều nhất ở xứ sở “thiên đường” mặt đất này với con số đáng sợ 4447 ca. Đây là một viễn cảnh tồi tệ với quốc gia này kéo theo sự suy thoái nghiêm trọng cho nền kinh tế. Nhiều người dân Mỹ còn không dám nghĩ đến vì những điều đó có lẽ chỉ xảy ra trong các bộ phim viễn tưởng nổi tiếng của Hollywood.

Bên cạnh nỗi lo về dịch bệnh, nước Mỹ còn đang hứng chịu hậu quả không hề nhỏ từ kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua. Chưa khi nào người dân Mỹ bị chia rẽ đáng sợ như hiện nay giữa một bên ủng hộ Trump, một bên là ủng hộ Biden. Đặc biệt, cuộc bạo loạn ngày 6/1/2021, đối với nước Mỹ có lẽ là một trong những ngày đen tối nhất trong lịch sử Mỹ. Một ngày lẽ ra tượng trưng cho sự chuyển giao quyền lực trong hoà bình nhưng đổi lại là một đám đông tràn vào tòa nhà Quốc hội, đạp đổ rào chắn ở điện Capitol, thậm chí ngồi trên ghế Chủ tịch Thượng viện.

Qua cuộc bạo loạn này cho thấy một nước Mỹ trần trụi không giống như thiên đường hằng mơ ước như lời lẽ của những kẻ cuồng Mỹ. Đương nhiên, bạo loạn là điều không ai muốn, nó sẽ làm mất an ninh, gia tăng tội phạm và phá vỡ cuộc sống bình yên của người dân. Nhưng tức nước thì vỡ bờ, những gì xảy ra ngày hôm nay đó chính là góc khuất đã và đang diễn ra của cuộc bầu cử “dân chủ” tại Mỹ.

Đây là điều chưa từng có trong lịch sử bầu cử Tổng thống Mỹ. Như các nhiệm kỳ trước, dù có căng thẳng trong các lá phiếu thế nào đi chăng nữa nhưng hầu hết những người đắc cử đều nắm chắc phần thắng trong tay và họ sẵn sàng bật Sâm panh để ăn mừng. Nhưng sau cuộc bầu cử này lại là sự hoãn loan và ở đó có cả những người đã không còn cơ hội chứng kiến lễ nhậm chức của Tân Tổng thống Mỹ.

Đặc biệt, qua sự kiện ngày 6/1 vừa qua, dư luận bắt đầu đặt dấu hỏi lớn về nền dân chủ cũng như bày tỏ quan ngại về nền dân chủ Mỹ và kêu gọi người dân tôn trọng kết quả bầu cử. Khói lửa bao trùm thủ đô, những người ủng hộ Trump đã biến cuộc biểu tình thành bạo loạn, họ tấn công và chiếm tòa nhà Thượng viện ngay cả khi các nghị sĩ đang họp…

Mọi chuyện xảy ra có thể thấy đều xuất phát từ việc ông Trump không chấp nhận thất bại của mình: “Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc, chúng ta sẽ không bao giờ nhận thua. Chúng ta sẽ chặn hành vi đánh cắp bầu cử.” 30% người dân Mỹ cho rằng kết quả bầu cử là gian lận, hàng trăm nghìn người đã xuống đường phản đối kết quả bầu cử.

Rõ ràng, với những gì đang diễn ra cho thấy nước Mỹ đang phơi bày ra rõ sự thật trần trụi bầu cử “dân chủ” là phe cánh, là gian lận, là lợi ích thuộc về giới tài phiệt nhưng được ẩn giấu, bao bọc bởi những lời hứa có cánh và đẹp đẽ. Kẻ nào mà được đa số yêu thích thì chỉ có thể là một gã hề, không thể khác được.

Đó là câu chuyện trên nước Mỹ và văng vẳng đâu đây vẫn còn dư âm của những lời có cánh mà hơn 1 tháng trước, Việt Tân và đám kền kền “dân chủ” liên tục phê phán cách bầu cử ở Việt Nam, đòi nước ta bầu cử dân chủ, 1 đối 1 trực tiếp tranh luận như Mỹ nhưng đến hôm nay, khi bạo loạn xảy ra, khi ông Trump liên tục cho rằng gian lận trong bầu cử thì hiện vẫn chưa thấy bất cứ một tổ chức hay cá nhân nào như Việt Tân và đám cơ hội chính trị… lên án nhà cầm quyền Mỹ đàn áp dã man những người bất đồng chính kiến biểu tình ôn hòa. Các cơ quan truyền thông như BBC, RFA, VOA và cả Đại sứ quán Đức cũng hoàn toàn im lặng – điều này hoàn toàn trái ngược với sự quan tâm của họ đối với tình hình “dân chủ”, “nhân quyền” và bênh vực giới “đấu tranh” ở Việt Nam cũng như một số quốc gia khác.

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2016

BẢN CHẤT CỦA VIỆC BẦU CỬ Ở HOA KỲ VÀ SỰ “NGỚ NGẨN CỦA DÂN LÀM BÁO”


            Vừa qua, việc ông Donald Trump - Đại diện Đảng Cộng hòa ở Mỹ đã chính thức được bầu làm Tổng thống thứ 45 của đất nước xứ “cờ hoa” là một sự kiện lớn không chỉ của nước Mỹ mà còn là của cả thế giới vì tầm ảnh hưởng của nước này trên trường quốc tế trong thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, để hiểu hết được bản chất của chuyện bầu cử của nước Mỹ là không hề đơn giản chứ chưa nói tới việc nhân sự kiện đó để so sánh với bầu cử tại Việt Nam của nhiều trang mạng, trong đó có Blog Dân làm báo. Việc đề cao tính tích cực của bầu cử tại Mỹ để qua đó quy chụp cho rằng bầu cử ở Việt Nam là độc đoán, không có tự do, dân chủ là một việc không thể chấp nhận. Ngày 12/11/2016, trên trang Blog Dân làm báo có đăng bài viết “Bầu cử Mỹ - Việt, khác biệt thế nào?” của Blogger Nguyễn Lộc Yên đã thể hiện rất rõ cho điều này (mời bạn đọc xem tại http://danlambaovn.blogspot.com/2016/11/bau-cu-my-viet-khac-biet-nao.html). 
            Để hiểu được bản chất của việc bầu cử tại Mỹ, trước tiên chúng ta cần tìm hiểu thêm thông qua chế độ lưỡng Đảng tại đất nước này từ trước tới nay. Nước Mỹ có nhiều đảng phái khác nhau, trong đó có cả Đảng cộng sản và một số Đảng xã hội, nhưng chỉ có hai Đảng lớn là Dân chủ và Cộng hoà. Hai Đảng này luôn chiếm ưu thế ở mọi cấp độ chính quyền từ trung ương cho tới địa phương và luôn khống chế nền chính trị Mỹ. Hai Đảng này luôn thống trị chính trường Mỹ và cho dù có Đảng thứ ba xuất hiện trong các cuộc bầu cử Tổng thống, thì Đảng thứ ba cũng chưa bao giờ giành được chiến thắng, các ứng viên Tổng thống phải đứng tên ở một trong hai Đảng này. Các Đảng thiểu số đôi khi cũng giành được một số chức vụ trong chính quyền cấp dưới ở các bang hoặc các hạt, nhưng hầu như không có vai trò gì quan trọng trong nền chính trị Mỹ. Cuộc ganh đua giữa hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa là một trong những đặc điểm nổi bật và lâu đời nhất của nền chính trị Mỹ kể từ những năm1860, phản ánh những đặc trưng về mặt cơ cấu của hệ thống chính trị Mỹ và sự khác biệt về mặt đảng phái của Mỹ so với các nước khác đặc biệt là các nước theo ý thức hệ tư bản chủ nghĩa. Xét ở tổng thể, về cơ bản, hai Đảng Cộng hoà và Dân chủ tại Mỹ có những nét đặc trưng sau:
               Thứ nhất, hai Đảng Cộng hòa và Dân chủ không phải là những tổ chức có cơ cấu chặt chẽ mà là những liên minh lỏng lẻo, rộng lớn và không có đường lối nhất quán. Bốn năm một lần, các Đảng thông qua quan điểm của mình về chương trình trong hội nghị đề cử ứng viên Tổng thống tuy nhiên quan điểm này cũng rất chung chung, không rõ ràng và có thể có nhiều cách hiểu khác nhau chứ không có một sự hoạch định về đường hướng cụ thể nào. Dẫn tới nguyên nhân này là do Mỹ là một quốc gia rộng lớn và hết sức đa dạng về chủng tộc, địa lý và đặc biệt là về văn hóa. Do đó, để xây dựng một Đảng có đủ sức mạnh giành được sự ủng hộ của đa số cử tri đòi hỏi phải gắn kết được liên minh gồm rất nhiều loại người khác nhau về tầng lớp, chủng tộc, tôn giáo, sắc tộc và khu vực. Trong khi đó, đa số các cử tri bình thường của Mỹ đều không hăng hái, nhiệt tình như những thành viên hoạt động tích cực của Đảng, ít cam kết về lý tưởng và thiên về tán thành quan điểm trung dung hơn. Vì vậy, phần lớn các chính trị gia đều không thể liều lĩnh xa lánh một nhóm đông đảo cử tri bất kỳ nào đó bằng cách đưa ra những quan điểm quá mạnh mẽ về ý thức hệ, đường lối cụ thể, quyết liệt mà thay vào đó, họ lựa chọn các phương cách để có thể chiếm được lá phiếu ủng hộ của tầng lớp trung dung đông đảo nếu muốn có cơ hội trở thành Tổng thống Hoa Kỳ
               Thứ hai, vì các Đảng không có một tổ chức chặt chẽ và tập trung, cho nên, đa số các thành viên không trung thành sâu sắc với Đảng. Các Đảng ở Mỹ được mô tả như là những tổ chức phi tập trung cao độ và được gắn kết một cách lỏng lẻo hơn hẳn so với các đảng phái ở nhiều nước khác. Hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa ở Mỹ cũng không ngoại lệ. Tổ chức Đảng không có khái niệm về tư cách thành viên của Đảng và không có một sự nhất trí về ý nghĩa của từ thành viên của Đảng Dân chủ hay Cộng hoà, không có một cơ chế hay điều lệ để ràng buộc đảng viên phải tuân theo kỷ luật của Đảng (như ở Việt Nam), không có chế tài nào đối với đảng viên chống lại đường lối do lãnh đạo đảng vạch ra. Do đó, ở Mỹ, Chính phủ luôn tồn tại sự chia rẽ, bởi trong khi Tổng thống là người của một Đảng thì Quốc hội lại thường do Đảng kia nắm ưu thế (Tổng thống có tiếng nhưng gần như không có miếng). Hoặc kể cả trong trường hợp, Tổng thống cũng là người của Đảng đang nắm đa số trong Quốc hội, nhưng khi thông qua chính sách vẫn có thể có sự chia rẽ. Nguyên nhân là do mặc dù vẫn có sự thống nhất nhất định trong một Đảng, vẫn luôn có trường hợp đảng viên của đảng này bầu cho những vấn đề do người của đảng kia bảo trợ và đề xuất ra Quốc hội
               Thứ ba, có rất ít sự khác nhau về tư tưởng giữa Đảng Dân chủ và đảng Cộng hoà, có chăng là ở chỗ, Đảng Dân chủ dành sự quan tâm nhiều hơn đến những người nghèo khổ và thất thế, các cộng đồng thiểu số, công đoàn về mặt tuyên bố, lý thuyết. Còn lại, hai Đảng này giống nhau về những quan điểm cơ bản: hoàn toàn tán thành Chủ nghĩa tư bản và các thể chế của nó, ủng hộ sứ mạng toàn cầu của Mỹ, bác bỏ Chủ nghĩa cộng sản cả trong nước Mỹ và trên thế giới. Gần như không có sự khác biệt nào đáng kể giữa hai Đảng này. Người đứng đầu hai Đảng đều giống nhau về nguồn gốc xã hội, quá trình đào tạo và tuyển dụng. Cơ cấu tổ chức của các đảng phái chính trị Mỹ về cơ bản gồm: Uỷ ban quốc gia - với Chủ tịch là người đứng đầu của Đảng; Uỷ ban vận động tranh cử Thượng viện và Hạ viện được tổ chức độc lập với Uỷ ban quốc gia; tổ chức Đảng ở các bang, hạt, thành phố và ở cấp địa phương. Bản chất của chức danh Tổng thống Mỹ dù đại diện cho chính đảng nào đều phục vụ cho một số nhỏ các công ty tài phiệt của đất nước này với phương châm “Business is business”. Nếu ai đó coi Đảng Dân chủ là đại diện cho quyền lợi của tầng lớp trung lưu hay thấp hơn thì sẽ là cực kỳ ấu trĩ. Về lý thuyết, danh nghĩa là vậy nhưng trên thực tế thì không bao giờ. Tiêu biểu nhất là hãy nhìn những gì mà chính quyền của Tổng thống Barrack Obama đã làm tại Syria hay Ai cập thì sẽ cảm nhận được rất rõ điều này.
              Do vậy, có thể khẳng định rằng, mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhất là so sánh về chính trị. Do đó, bài viết của Blogger Nguyễn Lộc Yên cần phải xem xét lại và người đọc cũng cần tìm hiểu thật kỹ trước khi tiếp nhận luồng thông tin rất thiển cận đó.