Hiển thị các bài đăng có nhãn trường tồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trường tồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2021

SỨC SỐNG TRƯỜNG TỒN CỦA CÁCH MẠNG THÁNG MƯỜI NGA

Cho đến nay, mặc dù Cách mạng Tháng Mười Nga đã diễn ra hơn một thế kỷ nhưng dư âm của nó vẫn còn rất sâu đậm trong đời sống chính trị-xã hội của nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Từ chỗ chỉ là ước mơ cao đẹp của loài người, sau Cách mạng Tháng Mười Nga, chủ nghĩa xã hội đã trở thành hiện thực và có sức mạnh vô cùng to lớn, mở đường cho các dân tộc bị áp bức vùng lên đấu tranh giành độc lập, tự do.

Thắng lợi của Cách mạng Tháng Mười Nga cùng với sự ra đời của nhà nước công nông đầu tiên trên thế giới được xem là sự kiện lịch sử vĩ đại nhất của thế kỷ 20; trở thành biểu tượng của niềm tin và sự cổ vũ mãnh liệt đối với phong trào cách mạng của các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới.

Cách mạng Tháng Mười Nga nổ ra đã đáp ứng đầy đủ những yêu cầu cấp thiết của lịch sử là xóa bỏ chế độ tư bản chủ nghĩa để xây dựng một chế độ xã hội mới-chế độ xã hội cộng sản chủ nghĩa mà giai đoạn đầu là chủ nghĩa xã hội. Để có được thắng lợi vang dội đó, những người Bolshevik Nga dưới sự lãnh đạo của V.I.Lenin đã chuẩn bị về mọi mặt như chính trị, tư tưởng, tổ chức, quân sự…

Dưới ánh sáng của “Luận cương tháng Tư” và sự chỉ đạo của V.I.Lenin, những người Bolshevik xác định nhiệm vụ cấp bách và quan trọng nhất cho toàn Đảng là phải lôi cuốn đông đảo giai cấp công nhân và nhân dân lao động về phía cách mạng; thành lập đội quân chính trị đông đảo đủ sức mạnh đánh bại lực lượng phản cách mạng; thành lập lực lượng vũ trang cách mạng làm chỗ dựa vững chắc cho cuộc đấu tranh chính trị và chủ động đối phó với sự thay đổi của tình hình. Do đó, không thể nói thành công của Cách mạng Tháng Mười Nga là sự “ăn may” mà nó được chuẩn bị một cách kỹ lưỡng và hội tụ đầy đủ cả điều kiện khách quan và nhân tố chủ quan đã chín muồi.

Sau Cách mạng Tháng Mười, V.I.Lenin và Đảng Bolshevik Nga đã tập trung củng cố chính quyền Xô viết, xây dựng chế độ xã hội mới, đem lại cuộc sống tốt đẹp cho quần chúng nhân dân. “Sắc lệnh hòa bình” và “Sắc lệnh ruộng đất” được ban hành ngay sau khi cách mạng thành công đáp ứng được ý nguyện của quần chúng nhân dân lao động Nga về một cuộc sống hòa bình, tự do và hạnh phúc.

Sự thống nhất về mặt lợi ích của giai cấp vô sản với nhân dân lao động đã hình thành và phát triển một nguyên tắc đạo đức mới, đó là chủ nghĩa tập thể. Vì thế, những luận điệu cho rằng Cách mạng Tháng Mười Nga là “cuộc bẻ ghi đường tàu”, “đưa một phần nhân loại vào đường vòng”, vào “khúc quanh của lịch sử” là hoàn toàn phiến diện, xuất phát từ dã tâm của những kẻ cố tình xuyên tạc, bóp méo lịch sử và chống phá sự nghiệp cách mạng vĩ đại của nhân dân Liên Xô.

Về ý nghĩa của Cách mạng Tháng Mười đối với phong trào cách mạng trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng, ngay từ những năm 1920, Nguyễn Ái Quốc đã chỉ rõ: “Trong thế giới bây giờ chỉ có cách mệnh Nga là đã thành công và thành công đến nơi, nghĩa là dân chúng được hưởng cái hạnh phúc tự do, bình đẳng thật không phải tự do, bình đẳng giả dối như đế quốc chủ nghĩa Pháp khoe khoang ở bên An Nam. Cách mệnh Nga đã đuổi được vua, tư bản, địa chủ rồi lại ra sức cho công, nông các nước và dân tộc bị áp bức các thuộc địa làm cách mệnh để đập đổ tất cả đế quốc chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa trong thế giới”.

Kế thừa tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong quá trình lãnh đạo cách mạng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn đề cao ý nghĩa của Cách mạng Tháng Mười Nga; luôn kiên định với con đường cách mạng vô sản mà Cách mạng Tháng Mười Nga đã lựa chọn. Ngay cả khi chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu lâm vào thoái trào rồi khủng hoảng, sụp đổ vào những năm 90 của thế kỷ 20, Đảng ta vẫn luôn vững vàng niềm tin về tương lai của lịch sử loài người là chủ nghĩa xã hội: “Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co, song loài người cuối cùng nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội vì đó là quy luật tiến hóa của lịch sử”; “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử” .

Sự kiên định đó cũng chính là tình cảm, là niềm tin dành cho Cách mạng Tháng Mười Nga và là luận cứ để phản bác những luận điệu của những kẻ cố tình xuyên tạc, phủ nhận giá trị, ý nghĩa to lớn của cuộc cách mạng này.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2019

VĂN HOÁ DÂN TỘC - NỀN TẢNG CỦA SỰ TRƯỜNG TỒN!

Danh sách kẻ thù của Đế quốc Hoa Kỳ và phương Tây là những ai? Là Nga, Trung Quốc, Triều Tiên, Trung Đông (trọng tâm là khu vực Lưỡng Hà gồm Iran, Iraq, Syria), Mỹ Latinh (trọng tâm là Cuba, Venezuela, Bolivia).
Hãy ngẫm mà xem, không chỉ về lý do tài nguyên thiên nhiên hay ý thức hệ, mà tất cả các “kẻ thù” đó đều là những quốc gia có nền văn minh lâu đời, bản sắc văn hoá rõ rệt. Văn hoá có cội có nguồn chính là điều khiến Phương Tây và Kito La Mã khiếp sợ và tìm mọi cách tận diệt, để chúng có thể bành trướng mà đô hộ cả nhân loại.
Việt Nam không còn nằm trong danh sách kẻ thù của chúng thì ngoài việc nhờ tinh thần đấu tranh bất khuất, đường lối ngoại giao mềm dẻo linh hoạt, thì nguyên nhân căn bản còn lại là nền văn minh hơn 4.000 năm Lạc Hồng phương Bắc không thể đồng hoá nổi nhưng nay nó...tự chuyển hoá đâu mất, bởi những mặt trái không được kịp thời ngăn chặn trong quá trình mở cửa hội nhập, toàn cầu hoá; các giá trị văn hoá truyền thống của dân tộc bị mai một, thay vào đó là sự thâm nhập và lấn át của các giá trị “văn minh” phương Tây và Kito La Mã. Thậm chí có những người coi việc theo Mỹ và phương Tây là..mệnh lệnh thời đại!
Đó chính là lý do khiến nhiều nhà nghiên cứu quốc tế và trong nước đã phải đặt vấn đề “Việt Nam có thực sự giành chiến thắng trong cuộc đối đầu với phương Tây?”. Đó là sự lo lắng, tự vấn, chứ không hề tiêu cực.
Đó cũng chính là điều mà Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã phải suy tư căn dặn lại trước lúc đi xa, và Đảng ta đã luôn phải nhấn mạnh “xây dựng nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc”. Không có điều đó, hình ảnh anh hùng và vị thế bất khuất của Việt Nam sẽ không còn nữa, là sự “tự diễn biến, tự chuyển hoá” nguy hiểm của cả một dân tộc!
Hãy xem tấm gương nhãn tiền của Châu Phi, cái nôi của văn minh nhân loại, nay họ không bao giờ có thể ngóc đầu lên được nữa. Cùng tấm gương của Châu Âu, một sự thoái hoá, già cỗi và chết mòn, cũng trong đơn điệu thê lương không kém gì Châu Phi.
Tự đánh mất mình, sẽ không thể trường tồn!