Hiển thị các bài đăng có nhãn biến chất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biến chất. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2022

PHẢI CHĂNG SỰ THOÁI HÓA, BIẾN CHẤT Ở MỘT BỘ PHẬN CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN DO MỘT ĐẢNG LÃNH ĐẠO?

Một số học giả tư sản lớn tiếng cho rằng: chế độ một đảng lãnh đạo là độc tài, khép kín, mất dân chủ dẫn đến sự độc đoán, chuyên quyền, là nguyên nhân của sự thoái hóa, biến chất ở một bộ phận cán bộ, đảng viên trong hệ thống chính trị của nước ta hiện nay. Thực chất luận điểm trên là phản động, biểu hiện rõ mục tiêu chính trị và sự thù địch đối với chế độ xã hội chủ nghĩa. Luận điểm đó không xuất phát từ động cơ tích cực mà lợi dụng thực trạng xã hội để phủ định vai trò và bản chất của Đảng Cộng sản, cổ súy cho tư tưởng đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, hướng nền chính trị Việt Nam phát triển theo nền chính trị tư sản.

Thực tiễn trong xã hội tư bản chủ nghĩa, các đảng phái chính trị với tên gọi khác nhau (trừ đảng cộng sản chân chính) nhưng bản chất đều là đảng của giai cấp tư sản, bảo vệ lợi ích của giai cấp tư sản. Vì lợi ích của mình, các đảng tư sản cũng đã có sự điều chỉnh sách lược, chiến lược, song dù có cố gắng đến đâu thì cũng không thể xóa bỏ được những ung nhọt của xã hội nảy sinh từ cơ sở xã hội của nó, đó chính là quan hệ sản xuất chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất.

 Đảng Cộng sản Việt Nam được hình thành trên cơ sở tuân theo quy luật chung đồng thời có tính đặc thù do điều kiện lịch sử - xã hội Việt Nam quy định, là sự lựa chọn đúng đắn của lịch sử dân tộc. Kể từ khi ra đời, Đảng lãnh đạo cách mạng Việt Nam trong điều kiện cơ sở vật chất - xã hội nước ta tạo ra những thuận lợi nhất định nhưng cũng dễ làm nảy sinh những khó khăn rất lớn và lâu dài trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Đảng ta chỉ rõ: có một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên có biểu hiện thoái hóa, biến chất. Nhưng hiện tượng đó không phải do bản chất của Đảng hay do một đảng lãnh đạo mà phải xem xét từ nguồn gốc tồn tại xã hội. Đảng cũng thẳng thắn nhìn nhận trách nhiệm của mình với tư cách là tổ chức lãnh đạo, giáo dục, quản lý và sử dụng đội ngũ cán bộ đảng viên; kiên quyết đấu tranh với những biểu hiện thoái hóa, biến chất, chỉ rõ những biểu hiện cụ thể của nó; xác định những chủ trương, biện pháp, phát huy vai trò của cả hệ thống chính trị để đấu tranh ngăn chặn, khắc phục tình trạng suy thoái biến chất, góp phần xây dựng và chỉnh đốn Đảng, xây dựng Đảng ngang tầm với yêu cầu nhiệm vụ trong thời kỳ mới.

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2021

NHẬN DIỆN, ĐIỂM MẶT, CHỈ TÊN CÁC PHẦN TỬ CƠ HỘI, BẤT MÃN CHÍNH TRỊ

Nhận diện, điểm mặt, chỉ tên các phần tử phản động, bất mãn, cơ hội chính trị là một vấn đề hết sức quan trọng trong công tác đấu tranh phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Bởi lẽ, cơ hội, bất mãn chính trị là những nguyên nhân trực tiếp dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ tổ chức và bản thân mỗi cá nhân. Không ngẫu nhiên mà chúng ta đã ví những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị như những “con lươn, con chạch”. Vì nói đến “con lươn, con chạch”, người ta hay liên tưởng đến những loài chuôi luồn giỏi, sống lươn lẹo, thoát ẩn, thoát hiện, khó nắm, bắt được. Một trong những biểu hiện tinh vi nhất của những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị như “con lươn, con chạch” là thái độ “sống giả” để tạo ra uy tín giả vì mục đích háo danh, vụ lợi. Tuy nhiên, để có thể nhận biết, điểm mặt, chỉ tên chính xác những phần tử cơ hội, bất mãn chính trị không phải là điều đơn giản. Nhưng, chúng ta có thể phần nào nhận diện qua một số dấu hiệu, biểu hiện của các đối tượng này trong cuộc sống, công tác hằng ngày bằng các đặc điểm sau:

Thứ nhất, những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những người có lập trường tư tưởng chính trị không kiên định, vững vàng. Với đặc điểm này chúng ta có thể nhận thấy đây là những kẻ “gió chiều nào, che chiều đó”, “té nước theo mưa”, dễ hoang mang, dao động, thiếu niềm tin, luôn hoài nghi, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, vào con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Do bản chất cơ hội, lập trường mơ hồ, thiếu kiên định cho nên khi cách mạng thuận lợi thì họ ra sức tâng bốc, hô hào, phấn khích; lúc cách mạng gặp khó khăn, bất lợi thì họ hoang mang, thỏa hiệp, phụ họa theo nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái, thù địch, quay lưng chống phá cách mạng, chống phá Đảng, Nhà nước.

Thứ hai, những kẻ lợi dụng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước để mưu cầu lợi ích riêng cho bản thân, gia đình, dòng họ hoặc phe cánh mình. Đây là những kẻ trong công việc và cuộc sống hằng ngày, họ rất giỏi trong che giấu bộ mặt thật, thực hiện “ẩn mình chờ thời”, ít bày tỏ quan điểm, có hoặc không thể hiện chính kiến rõ ràng, thái độ chính trị trung dung, trung bình chủ nghĩa, thỏa hiệp, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, dĩ hòa vi quý, chỉ chăm chăm làm những việc có lợi cho bản thân, gia đình, dòng họ và phe cánh mình. Họ triệt để lợi dụng việc đấu tranh phê bình để nịnh bợ, tâng bốc hòng lấy lòng cấp trên, đồng thời vu khống, bôi nhọ, chỉ trích, phê phán, hạ bệ người khác với động cơ không trong sáng. Họ lợi dụng các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước để móc ngoặc với người có chức, có quyền nhằm mục đích trục lợi, tiến thân. Họ triệt để lợi dụng những thiếu sót, sơ hở trong các chủ trương, chính sách để công kích, chống phá, gây mất đoàn kết nội bộ, làm mất uy tín của Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, nói xấu chính quyền, đồng nghiệp và người khác. Họ lợi dụng các vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân tộc”, “tôn giáo” để gây chia rẽ nội bộ, chia rẽ giữa các dân tộc, các tôn giáo với nhau và giữa nhân dân, các dân tộc, các tôn giáo với Đảng, Nhà nước.

Thứ ba, kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những người đã suy thoái, tha hóa, biến chất về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống hoặc bị kỷ luật, không đạt được lợi ích cá nhân nên nảy sinh bất mãn, bị các thế lực thù địch tác động, lôi kéo, mua chuộc. Hầu hết những phần tử này đều có đam mê, tham vọng chính trị, quyền lực và khi tham vọng đó không được đáp ứng thì trở nên tha hóa, bất mãn, cay cú quay lại công kích, chống phá tổ chức. Họ thường lợi dụng xu thế dân chủ hóa, mạng xã hội; tranh thủ sự hậu thuẫn của các thế lực phản động, thù địch ở trong và ngoài nước để ráo riết tập hợp lực lượng, từng bước công khai tổ chức chính trị đối lập dưới hình thức các hội, nhóm để thực hiện mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Thứ tư, những kẻ “thực dụng” về kinh tế và luôn khát khao được thể hiện mình một cách thái quá, lố bịch trước tổ chức, trước tập thể. Đây là những kẻ bất chấp mọi thủ đoạn, sẵn sàng rẽ theo bất cứ “con đường” nào, nhằm đạt lợi ích kinh tế lớn hơn cho bản thân. Họ thường tự cho mình là người có học, hiểu biết rộng nên luôn tỏ ra nổi trội, muốn mình luôn luôn phải ở vị trí trung tâm, “đầu tàu” dẫn dắt, phải là người đầu tiên đưa ra “phát kiến” mới, rồi lôi kéo, tổ chức, tập hợp lực lượng để gây thanh thế. Khi mục đích kinh tế không đạt được hoặc do các nguyên nhân khác nhau mà “phát kiến” không được chấp nhận hoặc các mối quan hệ kinh tế không trong sáng bị phát hiện, ngăn chặn, các phần tử này lập tức thể hiện thái độ quyết liệt chống đối Đảng, chống đối chế độ; phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Tóm lại, những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những phần tử đã thoái hóa, biến chất, nhưng chúng rất giỏi che giấu thân phận và quan điểm, lập trường, tư tưởng chính trị của mình. Bằng mọi thủ đoạn, chúng luôn khát khao “chui sâu leo cao” để sử dụng quyền lực phục vụ cho lợi ích của bản thân, gia đình, dòng họ và phe cánh mình. Nhận diện, điểm mặt chỉ tên những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị là công việc khó khăn, song không phải là nhiệm vụ “bất khả thi”. Có điểm mặt, chỉ tên được những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị thì chúng ta mới loại bỏ chúng ra khỏi hàng ngũ cán bộ; làm trong sạch Đảng, bộ máy Nhà nước góp phần đấu tranh có hiệu quả với chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam./.