Hiển thị các bài đăng có nhãn phần tử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phần tử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2021

NHẬN DIỆN, ĐIỂM MẶT, CHỈ TÊN CÁC PHẦN TỬ CƠ HỘI, BẤT MÃN CHÍNH TRỊ

Nhận diện, điểm mặt, chỉ tên các phần tử phản động, bất mãn, cơ hội chính trị là một vấn đề hết sức quan trọng trong công tác đấu tranh phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Bởi lẽ, cơ hội, bất mãn chính trị là những nguyên nhân trực tiếp dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ tổ chức và bản thân mỗi cá nhân. Không ngẫu nhiên mà chúng ta đã ví những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị như những “con lươn, con chạch”. Vì nói đến “con lươn, con chạch”, người ta hay liên tưởng đến những loài chuôi luồn giỏi, sống lươn lẹo, thoát ẩn, thoát hiện, khó nắm, bắt được. Một trong những biểu hiện tinh vi nhất của những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị như “con lươn, con chạch” là thái độ “sống giả” để tạo ra uy tín giả vì mục đích háo danh, vụ lợi. Tuy nhiên, để có thể nhận biết, điểm mặt, chỉ tên chính xác những phần tử cơ hội, bất mãn chính trị không phải là điều đơn giản. Nhưng, chúng ta có thể phần nào nhận diện qua một số dấu hiệu, biểu hiện của các đối tượng này trong cuộc sống, công tác hằng ngày bằng các đặc điểm sau:

Thứ nhất, những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những người có lập trường tư tưởng chính trị không kiên định, vững vàng. Với đặc điểm này chúng ta có thể nhận thấy đây là những kẻ “gió chiều nào, che chiều đó”, “té nước theo mưa”, dễ hoang mang, dao động, thiếu niềm tin, luôn hoài nghi, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, vào con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Do bản chất cơ hội, lập trường mơ hồ, thiếu kiên định cho nên khi cách mạng thuận lợi thì họ ra sức tâng bốc, hô hào, phấn khích; lúc cách mạng gặp khó khăn, bất lợi thì họ hoang mang, thỏa hiệp, phụ họa theo nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái, thù địch, quay lưng chống phá cách mạng, chống phá Đảng, Nhà nước.

Thứ hai, những kẻ lợi dụng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước để mưu cầu lợi ích riêng cho bản thân, gia đình, dòng họ hoặc phe cánh mình. Đây là những kẻ trong công việc và cuộc sống hằng ngày, họ rất giỏi trong che giấu bộ mặt thật, thực hiện “ẩn mình chờ thời”, ít bày tỏ quan điểm, có hoặc không thể hiện chính kiến rõ ràng, thái độ chính trị trung dung, trung bình chủ nghĩa, thỏa hiệp, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, dĩ hòa vi quý, chỉ chăm chăm làm những việc có lợi cho bản thân, gia đình, dòng họ và phe cánh mình. Họ triệt để lợi dụng việc đấu tranh phê bình để nịnh bợ, tâng bốc hòng lấy lòng cấp trên, đồng thời vu khống, bôi nhọ, chỉ trích, phê phán, hạ bệ người khác với động cơ không trong sáng. Họ lợi dụng các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước để móc ngoặc với người có chức, có quyền nhằm mục đích trục lợi, tiến thân. Họ triệt để lợi dụng những thiếu sót, sơ hở trong các chủ trương, chính sách để công kích, chống phá, gây mất đoàn kết nội bộ, làm mất uy tín của Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, nói xấu chính quyền, đồng nghiệp và người khác. Họ lợi dụng các vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân tộc”, “tôn giáo” để gây chia rẽ nội bộ, chia rẽ giữa các dân tộc, các tôn giáo với nhau và giữa nhân dân, các dân tộc, các tôn giáo với Đảng, Nhà nước.

Thứ ba, kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những người đã suy thoái, tha hóa, biến chất về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống hoặc bị kỷ luật, không đạt được lợi ích cá nhân nên nảy sinh bất mãn, bị các thế lực thù địch tác động, lôi kéo, mua chuộc. Hầu hết những phần tử này đều có đam mê, tham vọng chính trị, quyền lực và khi tham vọng đó không được đáp ứng thì trở nên tha hóa, bất mãn, cay cú quay lại công kích, chống phá tổ chức. Họ thường lợi dụng xu thế dân chủ hóa, mạng xã hội; tranh thủ sự hậu thuẫn của các thế lực phản động, thù địch ở trong và ngoài nước để ráo riết tập hợp lực lượng, từng bước công khai tổ chức chính trị đối lập dưới hình thức các hội, nhóm để thực hiện mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Thứ tư, những kẻ “thực dụng” về kinh tế và luôn khát khao được thể hiện mình một cách thái quá, lố bịch trước tổ chức, trước tập thể. Đây là những kẻ bất chấp mọi thủ đoạn, sẵn sàng rẽ theo bất cứ “con đường” nào, nhằm đạt lợi ích kinh tế lớn hơn cho bản thân. Họ thường tự cho mình là người có học, hiểu biết rộng nên luôn tỏ ra nổi trội, muốn mình luôn luôn phải ở vị trí trung tâm, “đầu tàu” dẫn dắt, phải là người đầu tiên đưa ra “phát kiến” mới, rồi lôi kéo, tổ chức, tập hợp lực lượng để gây thanh thế. Khi mục đích kinh tế không đạt được hoặc do các nguyên nhân khác nhau mà “phát kiến” không được chấp nhận hoặc các mối quan hệ kinh tế không trong sáng bị phát hiện, ngăn chặn, các phần tử này lập tức thể hiện thái độ quyết liệt chống đối Đảng, chống đối chế độ; phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Tóm lại, những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị là những phần tử đã thoái hóa, biến chất, nhưng chúng rất giỏi che giấu thân phận và quan điểm, lập trường, tư tưởng chính trị của mình. Bằng mọi thủ đoạn, chúng luôn khát khao “chui sâu leo cao” để sử dụng quyền lực phục vụ cho lợi ích của bản thân, gia đình, dòng họ và phe cánh mình. Nhận diện, điểm mặt chỉ tên những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị là công việc khó khăn, song không phải là nhiệm vụ “bất khả thi”. Có điểm mặt, chỉ tên được những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị thì chúng ta mới loại bỏ chúng ra khỏi hàng ngũ cán bộ; làm trong sạch Đảng, bộ máy Nhà nước góp phần đấu tranh có hiệu quả với chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch đối với cách mạng Việt Nam./.

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

NHẬN DIỆN VỚI CÁC PHẦN TỬ CƠ HỘI, BẤT MÃN CHÍNH TRỊ Ở VIỆT NAM HIỆN NAY

Hiện nay ở Việt Nam, các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị được sự cổ vũ, hà hơi, tiếp sức của các thế lực xấu, đang đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất ổn định chính trị để phục vụ ý đồ làm rối loạn tư tưởng xã hội, ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín, vị thế và sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, đến mục tiêu, lý tưởng ĐLDT và CNXH.
Vì thế, việc nhận diện các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để có biện pháp đấu tranh phù hợp, hiệu quả là vấn đề rất quan trọng và cần thiết. Không nhận diện đúng, không phân biệt rõ hiện tượng và bản chất thì không thể có giải pháp đấu tranh đúng đắn, hiệu quả.
Xem xét một cách tổng quát, biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ đã được Hội nghị Trung ương 4 khóa XII của Đảng chỉ ra. Đó là những người có quan điểm, thái độ chính trị thiếu nhất quán, không kiên định, vững vàng; khi cách mạng phát triển thuận lợi thì tỏ ra tích cực, hăng hái; khi cách mạng gặp khó khăn thì dao động, thoái chí, thỏa hiệp, thậm chí phản bội, đầu hàng, quay lại chống phá cách mạng.
Các phần tử này thường núp dưới danh nghĩa đổi mới, cải cách, dân chủ, nhân quyền để mưu đồ lợi ích riêng. Cơ hội chính trị và bất mãn chính trị là hai khái niệm biểu hiện tư tưởng chính trị khác nhau, đều nguy hại, song có quan hệ chặt chẽ với nhau; cơ hội chính trị mang trong nó cả yếu tố bất mãn chính trị; bất mãn chính trị có thể chuyển hóa thành cơ hội chính trị. Các phần tử này đều có xu hướng câu kết với các thế lực thù địch, hoặc bị các thế lực thù địch tìm mọi cách lôi kéo, hỗ trợ, tiếp sức, câu kết nhằm biến thành kẻ phản bội, phản động, đứng hẳn về phía đối lập, chống lại sự nghiệp cách mạng. Có thể khái quát một số dạng cơ hội, bất mãn chính trị ở nước ta, đó là:
- Những người có lập trường tư tưởng chính trị không vững vàng, dễ dao động, thiếu niềm tin, luôn hoài nghi, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, vào sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Do bản chất cơ hội, lập trường mơ hồ, thiếu kiên định, cho nên khi cách mạng gặp khó khăn, bất lợi thì hoang mang, thỏa hiệp, phụ họa theo nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái, thù địch, quay lại chống phá cách mạng, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, chống phá Đảng và khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
- Những người lợi dụng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước để mưu cầu lợi ích riêng. Họ thường che giấu mặt thật, ít bày tỏ quan điểm, chính kiến rõ ràng, thái độ chính trị trung dung, thỏa hiệp, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, “dĩ hòa vi quý”, chỉ làm việc có lợi cho bản thân; lợi dụng phê bình để nịnh bợ, lấy lòng, hoặc vu khống, bôi nhọ, chỉ trích, phê phán người khác với động cơ không trong sáng. Họ lợi dụng chủ trương, chính sách, móc ngoặc với người có chức, có quyền để trục lợi, tiến thân. Họ lợi dụng thiếu sót, sơ hở của chính sách để công kích, chống phá, gây mất đoàn kết nội bộ, làm mất uy tín của Đảng, bôi nhọ, nói xấu chính quyền. Họ lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo để gây chia rẽ nội bộ, chia rẽ giữa các dân tộc, giữa các tôn giáo, giữa dân tộc với tôn giáo, giữa các dân tộc, tôn giáo với Đảng và Nhà nước.
- Những người suy thoái, biến chất về tư tưởng chính trị, hoặc bị kỷ luật, không kiếm được lợi lộc sinh bất mãn, bị các thế lực thù địch tác động, lôi kéo, mua chuộc. Hầu hết những phần tử này có tham vọng chính trị, chức quyền và khi tham vọng không được đáp ứng thì họ bất mãn. Họ lợi dụng xu thế dân chủ hóa, mạng xã hội, tranh thủ sự hậu thuẫn của các thế lực thù địch ở nước ngoài dưới các chiêu bài dân chủ, nhân quyền, ráo riết tập hợp lực lượng, từng bước công khai hóa tổ chức chính trị đối lập dưới hình thức hội, nhóm để thực hiện mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
- Những người thực dụng về kinh tế và muốn thể hiện mình trước tổ chức, tập thể. Họ sẵn sàng rẽ theo bất cứ con đường nào miễn là có lợi ích kinh tế lớn hơn; thường tự coi là người có học, hiểu biết, tỏ ra nổi trội, muốn đưa ra “phát kiến” mới, rồi lôi kéo, tổ chức, gây thanh thế. Khi mục đích kinh tế không đạt được, do các nguyên nhân khác nhau mà “phát kiến” không được chấp nhận, hoặc mối quan hệ kinh tế không trong sáng bị phát hiện, ngăn chặn, các phần tử này lập tức thể hiện thái độ chống đối Đảng, chế độ; phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...
Cần chú ý là các thế lực xấu, thù địch đã và đang ra sức lợi dụng, sử dụng các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị làm lực lượng xung kích, tiên phong để thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”. Và sự chống phá diễn ra trên mọi lĩnh vực, tiến hành một cách kiên trì, có nội dung, phương thức, lộ trình, ngày càng trở nên tinh vi, xảo quyệt, nguy hiểm.
Đấu tranh với các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị là yêu cầu khách quan, thường xuyên, là vấn đề cấp bách, liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của chế độ, tới sinh mệnh của Đảng. Để đấu tranh với những người cơ hội và bất mãn chính trị có hiệu quả, toàn Đảng, toàn dân và toàn quân, các cấp, các ngành cần đồng thời vào cuộc thực hiện quyết liệt, đồng bộ và toàn diện các giải pháp về chính trị, tư tưởng, tổ chức, cơ chế, chính sách, pháp luật với quyết tâm cao, nhất là của đội ngũ cán bộ, đảng viên, trước hết là người đứng đầu các tổ chức đảng, chính quyền các cấp.



Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

NHỮNG QUAN ĐIỂM SAI TRÁI DO CÁC PHẦN TỬ PHẢN ĐỘNG, THOÁI HÓA, CƠ HỘI CHÍNH TRỊ, BẤT MÃN GÂY RA


Một số đối tượng “lá mặt, lá trái” cơ hội chính trị, số phần tử bất mãn, cực đoan quá khích đang sống, làm việc thụ hưởng những thành quả cách mạng do Đảng và nhân dân mang lại, nhưng lại bí mật cộng tác với những phần tử bất mãn, phản động nước ngoài để mưu cầu lợi ích cá nhân. Số đối tượng này tiếp nhận, tán phát tài liệu có nội dung xấu, móc nối viết bài nói xấu chế độ, chống phá Nhà nước Việt Nam. Những bài viết được tung lên mạng internet có nội dung tán phát những quan điểm phản động, cực đoan chống Đảng, Nhà nước, kích động tụ tập đông người, biểu tình gây áp lực với chính quyền, đòi thả tự do cho số “tù nhân lương tâm”. Họ phản đối việc Việt Nam đăng cai tổ chức Hội nghị cấp cao APEC, phủ nhận sự thành công của Hội nghị, xuyên tạc bài diễn văn của Tổng thống Mỹ hòng gây chia rẽ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc.
Những biểu hiện cơ hội hữu khuynh ở nước ta hiện nay đã và đang xuất hiện trong bối cảnh đất nước vừa có thời cơ, vận hội lớn, vừa đứng trước nguy cơ, thách thức nghiêm trọng. Tư tưởng cơ hội hữu khuynh đó không chỉ được xây dựng trên một cơ sở lý luận xét lại nào đó, mà còn là sự cóp nhặt hỗn tạp giữa trào lưu triết học, xã hội học tư sản hiện đại, song lại chưa thoát được căn bệnh giáo điều đối với chủ nghĩa Mác - Lênin và mắc bệnh thực dụng. Điều này thể hiện thái độ và lối sống cơ hội nhằm trục lợi cả chính trị lẫn vật chất. 
Một số quan điểm khác phủ nhận con đường phát triển đất nước theo hướng chủ nghĩa xã hội viện dẫn cơ sở lý luận phương pháp luận mác-xít về quá trình vận động của lịch sử như một dòng chảy lịch sử - tự nhiên. Những người cơ hội trước kia đã từng giáo điều trong việc nhận thức về sự thối nát, giãy chết của chủ nghĩa tư bản, thì bây giờ họ lại ấu trĩ cho rằng thế giới tư bản chủ nghĩa ngày nay toàn những nước tư bản có nền công nghệ phát triển cao, toàn những “con rồng”, “con hổ”; rằng con đường tư bản đưa dân tộc đến tương lai tươi sáng. Họ ngụy biện rằng không nhất thiết phải theo chủ nghĩa Mác - Lênin, xây dựng chủ nghĩa xã hội, không nhất thiết phải chịu sự lãnh đạo của đảng cộng sản thì đất nước mới phát triển. Từ đó vội vàng đi đến kết luận rằng chủ nghĩa xã hội chỉ là một lý thuyết của một học thuyết chưa được chứng thực, nếu có thì chỉ mới có sự chứng thực của sự thất bại và đổ vỡ.
Họ tung ra luận điệu trong Đảng có “phe cải cách” và “phe bảo thủ”, có “nhóm lợi ích” từ lãnh đạo cấp cao và nhóm này chi phối toàn bộ các “nhóm lợi ích” ở cấp dưới. Họ cũng bịa đặt rằng “điều này cho thấy phe bảo thủ đã thành công trong việc đặt nặng sự ổn định chính trị trong nước trước cải cách. Thành phần thủ cựu trong Đảng Cộng sản lo ngại Nhà nước sẽ mất đặc quyền đặc lợi”. Họ tìm mọi cách bịa đặt, nói xấu cán bộ của Đảng và Nhà nước, xuất hiện nhiều cuốn nhật ký, hồi ký tài liệu tung ra những chuyện giật gân trong sinh hoạt của các nhà lãnh đạo, đề cao người này, hạ thấp người kia, kích động, chia rẽ lãnh đạo cao cấp của Đảng, gây nghi ngờ hòng mong chia rẽ nhân dân với Đảng.
Các đối tượng phủ định đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, công kích đường lối, chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước ta, đặc biệt là định hướng xã hội chủ nghĩa, tiếp tục phát triển kinh tế quốc doanh với những lý sự, như “kinh tế thị trường và chủ nghĩa xã hội không thể hòa nhập được”. “kinh tế thị trường là kinh tế tư bản chủ nghĩa, do thời cuộc và do cuộc sống bắt buộc, chính quyền Việt Nam phải chọn sống chung với con hổ yêu tinh hiện đại này, thể nào sớm hay muộn cũng bị nó ăn thịt”; thực hiện đường lối mở cửa, phát triển kinh tế thị trường là chế độ cộng sản Việt Nam đã uống liều thuốc đắng, kinh tế nhà nước là ung nhọt, là “sân sau” của những “nhóm lợi ích” cấp cao, là những tổ mối đục khoét của cải của đất nước.
Bôi nhọ lịch sử chính là một thủ đoạn mới của các đối tượng phản động nhằm phá hoại về tư tưởng, làm mất lòng tin của nhân dân với Đảng, với chế độ. Tất cả các mũi tấn công trên đều nhằm vào phát triển mầm mống các nhân tố chống chủ nghĩa xã hội, thúc đẩy sự hình thành “xã hội dân sự” dưới tác động của hàng hóa, nguồn vốn phương Tây, hình thành tâm lý sùng bái đồng đô-la, lôi kéo thêm lực lượng cán bộ, đảng viên có quan điểm sai trái, hỗ trợ phát triển kinh tế tư nhân để lấn át kinh tế nhà nước.
Tiếp tục phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh, gần đây họ tung lên luận điệu “No Ho” hòng phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh, xuyên tạc công lao, sự nghiệp vĩ đại của Bác. Thâm độc hơn, họ tung ra luận điệu hòng tách rời tư tưởng Hồ Chí Minh với học thuyết Mác - Lênin. Họ ngụy biện rằng, bây giờ học thuyết Mác - Lênin đã lỗi thời, chỉ dựa vào tư tưởng Hồ Chí Minh là đủ. Từ đó họ lại ám chỉ “Chủ nghĩa Hồ Chí Minh chính là chủ nghĩa dân tộc”. Đây là một luận điệu hết sức nguy hiểm, vì như vậy sẽ làm suy yếu tư tưởng Hồ Chí Minh và thực chất là từ phủ định chủ nghĩa Mác - Lênin, tiến tới phủ định chính ngay tư tưởng Hồ Chí Minh.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

GIẢI PHÁP CƠ BẢN ĐẤU TRANH VỚI CÁC PHẦN TỬ CƠ HỘI, BẤT MÃN CHÍNH TRỊ

Đấu tranh với các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị là yêu cầu khách quan, thường xuyên, là vấn đề cấp bách, liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của chế độ, tới sinh mệnh của Đảng. Để đấu tranh với những người cơ hội và bất mãn chính trị có hiệu quả, toàn Đảng, toàn dân và toàn quân, các cấp, các ngành cần đồng thời vào cuộc thực hiện quyết liệt, đồng bộ và toàn diện các giải pháp về chính trị, tư tưởng, tổ chức, cơ chế, chính sách, pháp luật với quyết tâm cao, nhất là của đội ngũ cán bộ, đảng viên, trước hết là người đứng đầu các tổ chức đảng, chính quyền các cấp, và cần thực hiện tốt một số giải pháp sau:
Thực hiện kiên quyết, có hiệu quả Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII của Đảng về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đây là giải pháp cơ bản, toàn diện và bao trùm trong đấu tranh chống các thế lực xấu, thù địch và các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị ở nước ta. Để thực hiện tốt, các cấp ủy đảng, chính quyền phải quán triệt, thể chế hóa, cụ thể hóa các nội dung Nghị quyết thành các văn bản pháp luật, thành kế hoạch, đề án cụ thể; đồng thời nêu cao tinh thần trách nhiệm của cán bộ chủ chốt các cấp, người đứng đầu cấp ủy, chính quyền, nhất là cán bộ cấp cao trong nêu gương thực hiện Nghị quyết, nêu gương trong lời nói, hành động, công việc, đời sống riêng và thực hiện nghiêm chế tài giám sát, kiểm soát sự nêu gương ấy.
Xây dựng các tổ chức đảng trong sạch, vững mạnh, cơ quan, đơn vị vững mạnh toàn diện; xây dựng đội ngũ cán bộ, đảng viên thật sự vững mạnh, không tham nhũng, lãng phí, quan liêu, mất đoàn kết. Giải pháp này đòi hỏi phải đẩy mạnh sự nghiệp đổi mới theo định hướng xã hội chủ nghĩa, phát triển kinh tế nhanh và bền vững, phát triển văn hóa, thực hiện tiến bộ, công bằng xã hội, giữ vững ổn định chính trị - xã hội, an ninh, quốc phòng; thực hiện nghiêm túc, hiệu quả Chỉ thị số 05-CT/TW ngày 15-5-2016 của Bộ Chính trị về đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, tạo chuyển biến rõ rệt về ý thức tự tu dưỡng, rèn luyện, nâng cao phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống và phong cách công tác của cán bộ, đảng viên. Thực hiện có nền nếp và chất lượng việc đấu tranh tự phê bình và phê bình, chủ động ngăn chặn, ngăn ngừa xu hướng cơ hội, bất mãn chính trị. Đặc biệt là cần chú trọng hơn nữa việc nâng cao chất lượng công tác tư tưởng, lý luận, nâng cao trình độ lý luận, trình độ nhận thức về chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước cho đội ngũ cán bộ, đảng viên, để tạo sức “đề kháng” trước tác động của quan điểm cơ hội, bất mãn chính trị, quan điểm sai trái, thù địch. Tăng cường công tác quản lý nội bộ, kịp thời đấu tranh và xử lý cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức có biểu hiện suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, kịp thời phát hiện, ngăn chặn những người cơ hội và bất mãn chính trị.
Chủ động phát hiện, kiên quyết, kiên trì đấu tranh và xử lý bằng hình thức phù hợp đối với người cơ hội, bất mãn chính trị, giữ nghiêm kỷ cương, phép nước. Cần làm tốt việc sàng lọc đội ngũ cán bộ, đảng viên, kiên quyết đưa người không đủ tiêu chuẩn ra khỏi Đảng và cơ quan, đơn vị. Phát huy vai trò quần chúng trong phong trào bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, phát hiện, đấu tranh với các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị và xử lý kỷ luật thích đáng, kịp thời, công khai, nghiêm minh, đúng pháp luật, không để sơ hở cho các thế lực thù địch lợi dụng vu cáo, công kích, chống phá Đảng, Nhà nước và khối đại đoàn kết toàn dân tộc; bảo đảm giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, chủ quyền đất nước, lợi ích quốc gia - dân tộc.
Tích cực và chủ động đấu tranh chống những tư tưởng cơ hội và bất mãn chính trị, quan điểm sai trái, thù địch, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Cần làm tốt công tác tuyên truyền, vận động, giáo dục, thuyết phục người nhẹ dạ, cả tin, bị mua chuộc, bị lôi kéo; phân hóa, cô lập kẻ cầm đầu, cực đoan, có thái độ chống đối. Phát huy sức mạnh tổng hợp và nâng cao hiệu quả phối hợp giữa các lực lượng nhằm phát hiện kịp thời và đấu tranh hiệu quả với hoạt động phá hoại của các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị. Chú trọng xây dựng và phát huy tốt vai trò của lực lượng chuyên trách, nòng cốt trong đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận có chất lượng cao, thật sự là cây bút có dũng khí, luận chiến sắc sảo, bình luận viên “đủ tầm”, đáp ứng yêu cầu đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận trong tình hình mới.
Trong đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, phản động của các phần tử cơ hội và bất mãn chính trị, cần dựa trên cơ sở khoa học xác đáng, với luận điểm đúng đắn, luận cứ rõ ràng, luận chứng sắc bén, có tính thuyết phục cao. Bên cạnh đó, cần quản lý chặt chẽ các phương tiện thông tin truyền thông, nhất là internet và mạng xã hội; kiểm soát, tổ chức tốt việc thu hồi tài liệu, ấn phẩm mà các phần tử cơ hội và bất mãn chính trị phát tán để xuyên tạc đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, kích động phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

NHẬN DIỆN, ĐẤU TRANH VỚI CÁC PHẦN TỬ CƠ HỘI, BẤT MÃN CHÍNH TRỊ

Hiện nay ở Việt Nam, các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị được sự cổ vũ, hà hơi, tiếp sức của các thế lực xấu, đang đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất ổn định chính trị để phục vụ ý đồ làm rối loạn tư tưởng xã hội, ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín, vị thế và sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, đến mục tiêu, lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.Vì thế, việc nhận diện các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để có biện pháp đấu tranh phù hợp, hiệu quả là vấn đề rất quan trọng và cần thiết. Không nhận diện đúng, không phân biệt rõ hiện tượng và bản chất thì không thể có giải pháp đấu tranh đúng đắn, hiệu quả.
Xem xét một cách tổng quát, biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ đã được Hội nghị Trung ương 4 khóa XII của Đảng chỉ ra. Đó là những người có quan điểm, thái độ chính trị thiếu nhất quán, không kiên định, vững vàng; khi cách mạng phát triển thuận lợi thì tỏ ra tích cực, hăng hái; khi cách mạng gặp khó khăn thì dao động, thoái chí, thỏa hiệp, thậm chí phản bội, đầu hàng, quay lại chống phá cách mạng.
Các phần tử này thường núp dưới danh nghĩa đổi mới, cải cách, dân chủ, nhân quyền để mưu đồ lợi ích riêng. Cơ hội chính trị và bất mãn chính trị là hai khái niệm biểu hiện tư tưởng chính trị khác nhau, đều nguy hại, song có quan hệ chặt chẽ với nhau; cơ hội chính trị mang trong nó cả yếu tố bất mãn chính trị; bất mãn chính trị có thể chuyển hóa thành cơ hội chính trị. Các phần tử này đều có xu hướng câu kết với các thế lực thù địch, hoặc bị các thế lực thù địch tìm mọi cách lôi kéo, hỗ trợ, tiếp sức, câu kết nhằm biến thành kẻ phản bội, phản động, đứng hẳn về phía đối lập, chống lại sự nghiệp cách mạng. Có thể khái quát một số dạng cơ hội, bất mãn chính trị ở nước ta, đó là:
Những người có lập trường tư tưởng chính trị không vững vàng, dễ dao động, thiếu niềm tin, luôn hoài nghi, thiếu tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, vào sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Do bản chất cơ hội, lập trường mơ hồ, thiếu kiên định, cho nên khi cách mạng gặp khó khăn, bất lợi thì hoang mang, thỏa hiệp, phụ họa theo nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái, thù địch, quay lại chống phá cách mạng, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, chống phá Đảng và khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Những người lợi dụng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước để mưu cầu lợi ích riêng. Họ thường che giấu mặt thật, ít bày tỏ quan điểm, chính kiến rõ ràng, thái độ chính trị trung dung, thỏa hiệp, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, “dĩ hòa vi quý”, chỉ làm việc có lợi cho bản thân; lợi dụng phê bình để nịnh bợ, lấy lòng, hoặc vu khống, bôi nhọ, chỉ trích, phê phán người khác với động cơ không trong sáng. Họ lợi dụng chủ trương, chính sách, móc ngoặc với người có chức, có quyền để trục lợi, tiến thân. Họ lợi dụng thiếu sót, sơ hở của chính sách để công kích, chống phá, gây mất đoàn kết nội bộ, làm mất uy tín của Đảng, bôi nhọ, nói xấu chính quyền. Họ lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo để gây chia rẽ nội bộ, chia rẽ giữa các dân tộc, giữa các tôn giáo, giữa dân tộc với tôn giáo, giữa các dân tộc, tôn giáo với Đảng và Nhà nước.
Những người suy thoái, biến chất về tư tưởng chính trị, hoặc bị kỷ luật, không kiếm được lợi lộc sinh bất mãn, bị các thế lực thù địch tác động, lôi kéo, mua chuộc. Hầu hết những phần tử này có tham vọng chính trị, chức quyền và khi tham vọng không được đáp ứng thì họ bất mãn. Họ lợi dụng xu thế dân chủ hóa, mạng xã hội, tranh thủ sự hậu thuẫn của các thế lực thù địch ở nước ngoài dưới các chiêu bài dân chủ, nhân quyền, ráo riết tập hợp lực lượng, từng bước công khai hóa tổ chức chính trị đối lập dưới hình thức hội, nhóm để thực hiện mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Những người thực dụng về kinh tế và muốn thể hiện mình trước tổ chức, tập thể. Họ sẵn sàng rẽ theo bất cứ con đường nào miễn là có lợi ích kinh tế lớn hơn; thường tự coi là người có học, hiểu biết, tỏ ra nổi trội, muốn đưa ra “phát kiến” mới, rồi lôi kéo, tổ chức, gây thanh thế. Khi mục đích kinh tế không đạt được, do các nguyên nhân khác nhau mà “phát kiến” không được chấp nhận, hoặc mối quan hệ kinh tế không trong sáng bị phát hiện, ngăn chặn, các phần tử này lập tức thể hiện thái độ chống đối Đảng, chế độ; phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...
Cần chú ý là các thế lực xấu, thù địch đã và đang ra sức lợi dụng, sử dụng các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị làm lực lượng xung kích, tiên phong để thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình”. Và sự chống phá diễn ra trên mọi lĩnh vực, tiến hành một cách kiên trì, có nội dung, phương thức, lộ trình, ngày càng trở nên tinh vi, xảo quyệt, nguy hiểm.

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

NHẬN DIỆN NHỮNG QUAN ĐIỂM SAI TRÁI DO CÁC PHẦN TỬ PHẢN ĐỘNG, CƠ HỘI CHÍNH TRỊ GÂY RA

Những biểu hiện cơ hội hữu khuynh ở nước ta hiện nay đã và đang xuất hiện trong bối cảnh đất nước vừa có thời cơ, vận hội lớn, vừa đứng trước nguy cơ, thách thức nghiêm trọng. Tư tưởng cơ hội hữu khuynh đó không chỉ được xây dựng trên một cơ sở lý luận xét lại nào đó, mà chỉ là sự cóp nhặt hỗn tạp giữa trào lưu triết học, xã hội học tư sản hiện đại, song lại chưa thoát được căn bệnh giáo điều đối với chủ nghĩa Mác-Lênin và mắc bệnh thực dụng. Điều này thể hiện thái độ và lối sống cơ hội nhằm trục lợi cả chính trị và vật chất, cố tình nhắm mắt trước lịch sử của dân tộc về quá trình phát triển đi lên CNXH là tất yếu, lợi dụng sự sụp đổ của Đông Âu và Liên xô để phủ nhận những thành quả cách mạng mà nhân dân các nước đó lựa chọn. Họ cho rằng bi kịch Xô viết như lời cáo chung cho Chủ nghĩa Cộng sản, là hệ quả tất yếu cho các nước XHCN còn lại sẽ sụp đổ như hội chứng đô-mi-nô. Đồng thời, những đối tượng này còn cho rằng CNXH không có cơ sở kinh tế vì chế độ XHCN ở nước ta đã chấp nhận nền kinh tế thị trường.
Một số quan điểm khác phủ nhận con đường phát triển đất nước theo hướng XHCN lại viện dẫn cơ sở lý luận phương pháp luận Mác xít về quá trình vận động của lịch sử như một dòng chảy lịch sử tự nhiên. Những người cơ hội trước kia đã từng giáo điều trong việc nhận thức về sự thối nát, giãy chết của CNTB, thì bây giờ họ lại ấu trĩ cho rằng thế giới TBCN ngày nay toàn những nước tư bản có nền công nghệ phát triển cao, toàn những con rồng, con hổ; rằng con đường tư bản đưa dân tộc đến tương lai tươi sáng. Họ ngụy biện rằng không nhất thiết phải theo chủ nghĩa Mác- Lênin, xây dựng CNXH, không nhất thiết phải chịu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản thì đất nước mới phát triển. Từ đó vội vàng đi đến kết luận rằng CNXH chỉ là một lý thuyết của một học thuyết chưa được chứng thực, nếu có thì chỉ mới có sự chứng thực của sự thất bại và đổ vỡ.
Chúng xuyên tạc, trong nội bộ Đảng vẫn duy trì cái gọi là chế độ tập trung dân chủ, mà hầu hết các Đảng Cộng sản trên thế giới đã từ bỏ, vì thế thực chất, sự tập trung quyền lực bao giờ cũng đưa tới chỗ triệt tiêu dân chủ. Nhiều lắm dân chủ chỉ trở thành đồ rởm, chỉ có tác dụng trang trí cho sự tập trung quyền lực, đòi xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp. 
Chúng tung ra luận điệu trong Đảng có phe cải cách và phe bảo thủ, có “nhóm lợi ích” từ lãnh đạo cấp cao và nhóm này chi phối toàn bộ các nhóm lợi ích ở cấp dưới. Chúng cũng bịa đặt rằng "điều này cho thấy phe bảo thủ đã thành công trong việc đặt nặng sự ổn định chính trị trong nước trước cải cách. Thành phần thủ cựu trong Đảng cộng sản lo ngại Nhà nước sẽ mất đặc quyền đặc lợi". Chúng tìm mọi cách bịa đặt, nói xấu cán bộ Đảng và Nhà nước, xuất hiện nhiều cuốn nhật ký, hồi ký tài liệu tung ra những chuyện giật gân trong sinh hoạt của các nhà lãnh đạo, đề cao người này, hạ thấp người kia, kích động, chia rẽ lãnh đạo cao cấp của Đảng, gây nghi ngờ nhằm chia rẽ nhân dân với Đảng.
Các đối tượng phủ định đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, công kích đường lối, chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước ta, đặc biệt là định hướng XHCN, tiếp tục phát triển kinh tế quốc doanh như "kinh tế thị trường và CNXH không thể hòa nhập được". "Kinh tế thị trường là kinh tế TBCN, do thời cuộc và do cuộc sống bắt buộc, chính quyền Việt Nam phải chọn sống chung với con hổ yêu tinh hiện đại này, thể nào sớm hay muộn cũng bị nó ăn thịt", thực hiện đường lối mở cửa, phát triển kinh tế thị trường là chế độ Cộng sản Việt Nam' đã uống liều thuốc đắng, kinh tế nhà nước là ung nhọt, là sân sau của những “nhóm lợi ích” cấp cao, là những tổ mối đục khoét của cải đất nước.
Xuyên tạc lịch sử, đòi lật án, chúng xuyên tạc "Thành quả cách mạng Tháng Tám là thành quả cay đắng. Chính quyền về tay nhân dân nhanh chóng rơi vào tay Đảng cộng sản", rằng "dù không có Đảng Cộng sản, nhiều thuộc địa đã giành được độc lập mà ít tốn xương máu. Sự hao tổn xương máu của dân tộc là do Đảng cộng sản gây ra”. Chúng vu cáo "cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta là cuộc nội chiến, quân đội ta là những người lính đánh thuê của các thế lực hiếu chiến". Bôi nhọ lịch sử chính là một thủ đoạn phá hoại về tư tưởng, làm mất lòng tin.Tất cả các mũi tấn công trên đều nhằm vào phát triển mầm mống các nhân tố chống CNXH, thúc đẩy sự hình thành xã hội dưới tác động của hàng hóa, nguồn vốn phương Tây, hình thành tâm lý sùng bái đồng USD, lôi kéo thêm lực lượng cán bộ, đảng viên có quan điểm sai trái, hỗ trợ phát triển kinh tế tư nhân để lấn át kinh tế nhà nước.
Tiếp tục phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh khi chúng cho rằng Hồ Chí Minh chỉ là người tiếp thu mù quáng chủ nghĩa Mác-Lênin chứ không hề có tư tưởng cao siêu. Du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin với thuyết đấu tranh giai cấp gây ra cảnh "nồi da nấu thịt" suốt mấy chục năm là một sai lầm mà lịch sử không bao giờ tha thứ. Từ đó họ phát động chiến dịch bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh, bôi nhọ danh nhân mà họ gọi là chiến dịch "hạ bệ thần tượng". Gần đây chúng tung lên luận điệu "No Ho" phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh, xuyên tạc công lao, sự nghiệp vĩ đại của Bác. Thâm độc hơn, chúng tung ra luận điệu tách rời tư tưởng Hồ Chí Minh với học thuyết Mác-Lênin. Chúng ngụy biện rằng, bây giờ học thuyết Mác-Lênin đã lỗi thời, chỉ dựa vào tư tưởng Hồ Chí Minh và đề cao chủ nghĩa Hồ Chí Minh. "Chủ nghĩa Hồ Chí Minh" cũng ám chỉ chủ nghĩa dân tộc. Đây là một luận điệu hết sức nguy hiểm, vì như vậy sẽ làm suy yếu tư tưởng Hồ Chí Minh và thực chất là để phủ định chủ nghĩa Mác-Lênin, tiến tới phủ định chính ngay tư tưởng Hồ Chí Minh, trái với Cương lĩnh của Đảng.
Tấn công vào định hướng XHCN trong quá trình phát triển kinh tế thị trường. Họ cho rằng Đảng ta đưa ra định hướng XHCN là thừa, vô nghĩa, do đó chỉ cần đặt vấn đề xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh là đủ, cần gì phải định hướng XHCN, vì theo họ dòng sông tự nó phải chảy ra biển, cần gì phải uốn nắn. Rằng: Việt Nam tiến lên CNXH bỏ qua TBCN là một điều kỳ quặc, trái quy luật, vì thế hãy tạm gác lại mục tiêu CNXH và lùi về với cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân là đúng đắn nhất.

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

CẦN NHẬN RÕ LUẬN ĐIỆU: "VIỆT NAM KHÔNG CẢI TỔ SẼ SỤP ĐỔ"

     Lâu nay các thế lực thù địch của cách mạng Việt Nam luôn rêu rao cái gọi là “Việt Nam phải cải tổ”, “Không cải tổ sẽ sụp đổ”.Dường như họ đang cố gắng đem những “cái mang tính hiện tượng” để quy về “cái bản chất”, nêu lên một giả định của sự cải tổ ở Việt Nam, trong khi bản thân họđã thực sự hiểu bản chất của quá trình cải tổ hay chưa?
      Cải tổ, đổi mới - nguyên tắc thể hiện tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội. 
     Tuy không trùng khít về nội hàm khái niệm song tựu trung lại đổi mới, cải cách, cải tổ đều có hệ mục tiêu về lý luận và mục tiêu thực tiễn.
     Vấn đề đặt ra là cải tổ để làm gì? Đối với Việt Nam chúng ta, một quốc gia luôn vận dụng trung thành, sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin, coi cải cách, cải tổ, đổi mới là nguyên tắc sống còn của chế độ xã hội chủ nghĩa và là đòi hỏi khách quan để phát triển đất nước. Đổi mới toàn diện, đồng bộ, có lộ trình, “đổi mới nhưng không đổi màu”, đổi mới để xác lập hệ thống quan điểm đúng đắn về chủ nghĩa xã hội và để xã hội xã hội chủ nghĩa từng bước được xác lập vững chắc làchủ trương nhất quán.
Mục tiêu của cải cách, cải tổ, đổi mới không phải quốc gia nào, giai cấp thống trị nào cũng giống nhau và không phải đất nước nào đổi mới, cải tổ cũng thành công, thậm chí còn bị trả giá đắt cho tính vô nguyên tắc, tùy tiện trong cải cách, cải tổ.Vào những năm 80, 90 thế kỷ XX, ở Liên Xô do nhận thức thiếu đúng đắn về điểm xuất phát của cải tổ, việc lấy cải tổ chính trị làm xuất phát  đã làm nảy sinh các làn sóng “tính công khai”, “phê bình và tự phê bình trong tất cả mọi lĩnh vực của đời sống xã hội”, “dân chủ hóa toàn diện đời sống xã hội”, những thành tựu lý luận và thực tiễn xây dựng chủ nghĩa xã hội Liên Xô sau 70 năm bị đánh đổ từ sai lầm này.
     Sự thành công của cuộc cải cách mở cửa ở Trung Quốc (khởi xướng năm 1978); hay công cuộc đổi mới của Việt Nam từ năm 1986, đã đưa đất nước ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội và tình trạng kém phát triển, trở thành nước đang phát triển có thu nhập trung bình. Kinh tế tăng trưởng khá, nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa từng bước hình thành, phát triển. Chính trị - xã hội ổn định; quốc phòng, an ninh được tăng cường. Văn hóa - xã hội có bước phát triển; bộ mặt đất nước và đời sống của nhân dân có nhiều thay đổi; Việt Nam được xem là điểm đến an toàn, hấp dẫn đối với bè bạn quốc tế. 
     Đừng lấy “cái hiện tượng” để quy về “cái bản chất”
    Trong khi các phần tử cơ hội chính trị nêu lên những hiện tượng để cố thuyết giảng về sự bất đồng, mâu thuẫn ở Việt Nam càng chứng tỏ ông không có cái nhìn biện chứng và khách quan. Vốn dĩ, sự xuất hiện các mặt đối lập, các mâu thuẫn ở các sự vật, hiện tượng, kể cả các hiện tượng xã hội là tất yếu khách quan;Trong một quốc gia sự tồn tại những khác biệt, những hiện tượng sai trái là điều dễ hiểu; vấn đề làphải nhận biết mâu thuẫn trong xã hội đó là cơ bản hay không cơ bản, chủ yếu hay thứ yếu, bên trong hay bên ngoài… Vấn đề không phải là sợ có mâu thuẫn mà là ở chỗ giải quyết mâu thuẫn đúng đắn, triệt để nhằm thúc đẩy sự phát triển của xã hội.
     Họ đang vô tình hay hữu ý lờ đi sự biến động, xung đột, mâu thuẫn ở các nước trên thế giới trong khi đề cập đến những hiện tượng ở Việt Nam?
     Không đâu xa, Thái Lan một quốc gia gần Việt Nam đã trải qua hơn 20 cuộc đảo chính, kể từ năm 1932 đến nay, trong đó có 11 cuộc đảo chính thành công. Các vụ xả súng ở Connecticut, Oregon, California (Mỹ), Pari (Pháp) hay những bất ổn ở Lybia, Ai Cập, Syria, hiện tượng nhà nước Hồi giáo IS tự xưng đã nói lên trong các xã hội đó còn đầy rẫy những bất công, mâu thuẫn không thể điều hòa. Đó là chưa kể đến mâu thuẫn giữa giới giàu có, người nghèo khổ, tỉ lệ thất nghiệp ở các nước tư bản phát triển.Bất ổn chính trị đồng nghĩa với các mâu thuẫn, tranh chấp quyền lực, hoạt động của các băng đảng, tổ chức chính trị, ổ nhóm phạm tội xuyên quốc gia, quốc tế…Các quốc gia này mặc dù đang cố gắng để giải quyết mâu thuẫn nhưng dường như khó đem lại kết quả vì nỗ lực giải quyết mâu thuẫn của chính giới đang vướng vào vòng luẩn quẩn lập trường giai cấp.
     Trong khi đó, trên tinh thần “thượng tôn pháp luật”, cùng với sự khoan dung, độ lượng, với các hành vi sai trái Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn giải quyết có lý có tình”, hướng tới mục tiêu cao nhất là tạo nên sự đồng thuận xã hội, phát huy sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc để chung tay xây dựng một xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Những thiếu sót, hạn chế chế trong quản lý xã hội,trong thực thi công vụ luôn được phát hiện khắc phục sửa chữa kịp thời; điển hình như vụ việc của ông Đoàn Văn Vươn, các cá nhân, tổ chức sai phạm đều nghiêm túc nhận khuyết điểm và chủ động khắc phục; hay sai phạm trong xây dựng tại toàn nhà 8B Lê Trực, trách nhiệm trong kiểm tra, giám sát được làm rõ và kiên quyết xử lý.
     Một khía cạnh nữa chứng tỏ các phần tử cơ hội chính trị có cái nhìn phiến diện, muốn đưa “cái hiện tượng thành cái bản chất” khi họ cho rằng lãnh đạo Đảng, Nhà nước không quan tâm đến quyền làm chủ của nhân dân. Điều này hoàn toàn trái với trong hiện thực Việt Nam. Thử hỏi rằng nếu Đảng, Nhà nước Việt Nam không tôn trọng, lắng nghe nhân dân, các tầng lớp trí thức, các nhà quản lý thì làm sao có hơn 15 triệu lượt góp ý kiến cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992; và hàng triệu lượt ý kiến của Đảng viên, người không phải là đảng viên đóng góp vào dự thảo văn kiện đại hội XII của Đảng. Đó là chưa nói đến cấp địa phương như thành phố Hồ Chí Minh chỉ sau 1 tháng công bố toàn văn Dự thảo Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu Đảng bộ Thành phố đến các tầng lớp nhân dân để lấy ý kiến đóng góp, đã có hơn 15.646 ý kiến góp ý và 189 bài viết trên các báo, đài Trung ương và Thành phố.Đến đây, chúng ta càng hiểu hơn cái “mẹo” của các thế lực thù địch, chống phá cách mạng Việt Nam đó là luôn đem những cái có tính hiện tượng quy thành bản chất, mà thiếu đi cái nhìn khách quan, toàn diện đối với sự phát triển của một quốc gia dân tộc./.