Hiển thị các bài đăng có nhãn diễn biến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn diễn biến. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2021

XUYÊN TẠC CHÍNH SÁCH, GIẢI PHÁP CHỐNG DỊCH COVID-19 Ở VIỆT NAM HIỆN NAY LÀ TỘI ÁC

Trước những diễn biến phức tạp của tình hình dịch bệnh, Đảng và Nhà nước ta đã có nhiều chỉ đạo hành động quyết liệt nhằm phòng, chống dịch, chăm lo đời sống, bảo vệ sức khỏe nhân dân với tinh thần “không để ai bị bỏ lại phía sau”, “tính mạng con người là trên hết, trước hết và quý giá nhất”. Đây vốn là bản chất tốt đẹp, nhân văn của chế độ và cũng là giá trị truyền thống quý báu của dân tộc. Ấy thế mà các thế lực thù địch, phản động vẫn không từ một thủ đoạn nào để cố tình xuyên tạc, phủ nhận những chủ trương, chính sách và giải pháp chống dịch của Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương. Chúng ra sức công kích, xuyên tạc các chỉ thị, quy định chống dịch của Trung ương và địa phương; phủ nhận hiệu quả của việc giãn cách xã hội; xuyên tạc việc quân đội tham gia chống dịch dùng những hình ảnh cắt ghép để cố tình lật lộng, thay trắng đổi đen về tình hình dịch bệnh và công tác phòng chống dịch của các lực lượng nơi tuyến đầu… Những thủ đoạn thâm độc này là tội ác không thể dung thứ, cần được vạch trần, kiên quyết bác bỏ và xử lý nghiêm minh.

Thực tế những chính sách và giải pháp chống dịch ở nước ta hoàn toàn không phải như chúng rêu rao, xuyên tạc; mọi chủ trương chính sách đang được áp dụng đều nhằm một mục đích khống chế dịch bệnh, bảo vệ sức khỏe, tính mạng của người dân. Điều này được thể hiện rõ ở một số chính sách, giải pháp cụ thể như sau:

Một là, thực hiện cách ly nghiêm ngặt, triệt để giữa người với người, gia đình với gia đình, xã, phường với xã, phường để ngăn chặn dịch bệnh lây lan. Việc áp dụng giãn cách xã hội là một trong những giải pháp hữu hiệụ để ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh được hầu hết các nước trên thế giới áp dụng. Thực hiện thông điệp 5K, áp dụng giãn cách xã hội vẫn là giải pháp để ngăn chặn sự lây lan bệnh, đặc biệt trong điều kiện nguồn vaccine còn hạn chế, chưa thể tiêm chủng rộng khắp cho nhân dân. Đây là cách thức khoa học, đúng đắn đã được các cấp chính quyền quyết liệt thực hiện, được nhân dân đồng tình ủng hộ, qua đó đã hạn chế sự lây lan của dịch bệnh. Nhiều nước trên thế giới cũng áp dụng quyết liệt phương pháp này và đã thành công ở từng mức độ cụ thể, cùng với việc tăng cường tiêm chủng vaccine. Lực lượng Quân đội, Công an được huy động, chi viện, phối hợp với TP Hồ Chí Minh và các địa phương triển khai nhiệm vụ cùng các ngành, các cấp tham gia động viên, hỗ trợ người dân để thực hiện cách ly nghiêm ngặt. Thủ tướng chỉ rõ, cách ly là để lo cho dân, vì sức khỏe và tính mạng của nhân dân.

Hai là, cách ly, giãn cách cũng là biện pháp tổ chức, tăng hiệu quả xét nghiệm thần tốc, qua đó phát hiện F0 nhanh nhất, bóc tách ra khỏi cộng đồng, không bỏ sót; phân loại, hạn chế lây lan, áp lực lên hệ thống y tế, tập trung điều trị hiệu quả ca nhiễm, giảm tối đa các trường hợp tử vong.

Ba là, Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương đang nỗ lực thực hiện mọi biện pháp không để người dân thiếu ăn, thiếu mặc. Dưới sự chỉ huy thống nhất của địa phương, với sự phối hợp của các lực lượng khác, Quân đội sẽ chủ trì lo lương thực, thực phẩm cho người dân, đồng thời hết sức uyển chuyển, linh hoạt, tận dụng các biện pháp khác để cung ứng lương thực, thực phẩm với điều kiện tiên quyết là bảo đảm tuyệt đối an toàn, tất cả vì sức khỏe, tính mạng, cuộc sống của nhân dân.

Bốn là, tăng cường lực lượng Công an, Quân đội để bảo đảm an ninh trật tự, an toàn, an dân, trợ giúp người dân, cùng cấp ủy, chính quyền, hệ thống chính trị, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể đẩy mạnh tuyên truyền, vận động, kêu gọi, giải thích để người dân hiểu rõ việc thực hiện các biện pháp phòng, chống dịch là quyền lợi, nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi người dân, đúng như Thủ tướng chỉ đạo: “chúng ta làm gì cũng vì lợi ích của nhân dân”.

Những chính sách, giải pháp đó cũng là cụ thể hóa Lời kêu gọi của Tổng Bí thư: “Chúng ta đã cố gắng càng cố gắng hơn nữa; đã đoàn kết càng đoàn kết hơn nữa; đã quyết tâm càng quyết tâm cao hơn nữa; toàn dân tộc muôn người như một, đồng lòng cùng Đảng, Chính phủ, các cấp, các ngành tìm mọi cách quyết ngăn chặn, đẩy lùi bằng được, không để dịch lan rộng, bùng phát trong cộng đồng”.  Rõ ràng, lợi dụng dịch bệnh để thông tin sai trái, xuyên tạc với mục đích kích động, chống phá, đó là hành vi vô pháp, bất đạo trước sức khỏe, tính mạng con người, cần nhận diện và đấu tranh ngăn chặn. Vì vậy, mỗi người cần nhận thức đúng đắn các chủ trương, chính sách, giải pháp chống dịch, từ đó không mơ hồ, không bị kích động, không bị lợi dụng, không mất cảnh giác trước những thông tin sai trái, những luận điệu chống phá của các thế lực thù địch.

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

NHẬN BIẾT ÂM MƯU, PHƯƠNG THỨC “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” TRÊN LĨNH VỰC TƯ TƯỞNG – VĂN HÓA


“Diễn biến hoà bình” là chiến lược cực kỳ thâm độc và nham hiểm của các thế lực thù địch và phản động nhằm chống phá cách mạng Việt Nam trên tất cả các lĩnh vực chính trị, tư tưởng văn hóa, kinh tế - xã hội, đối ngoại, quốc phòng, an ninh, trong đó tư tưởng văn hóa được xác định là mặt trận hàng đầu, là khâu đột phá và có ý nghĩa quyết định trong tổng thể chiến lược này. Thực tế cho thấy, thời gian qua, các thế lực thù địch, phản động và phần tử cơ hội chính trị tăng cường thực hiện âm mưu “Diễn biến hòa bình”, sử dụng các biện pháp, tiến hành nhiều hoạt động phức tạp từ âm thầm đến công khai phá hoại Tư tưởng, văn hóa đối với Việt Nam.
1. Âm mưu của “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng - văn hóa
Chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch không bao giờ từ bỏ âm mưu, ý đồ là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và nhà nước ta, dần dần từng bước tạo sự “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, để đi đến chuyển hóa Đảng, chuyển hóa chế độ ta theo đúng như kịch bản “Cách mạng màu”, "cách mạng đường phố", "cách mạng nhung", "cách mạng da cam"… một dị bản của "diễn biến hoà bình" có kết hợp với yếu tố bạo loạn lật đổ. Đây cũng là tên gọi khác để chỉ một sản phẩm "sáng tạo" của chủ nghĩa đế quốc: công nghệ giành chính quyền thông qua biểu tình đã được thực hiện thành công ở một Liên Xô và một số nước Tây Âu và Trung phi thời gian qua.
2. Phương thức chống phá của “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng - văn hóa
 Triệt để lợi dụng các phương tiện thông tin đại chúng ở nước ngoài để đăng tải, phát tán những bài viết với nội dung phê phán, phủ định chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh; tuyên truyền, xuyên tạc tình hình nội bộ Đảng, đời tư các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng, nhà nước; xuyên tạc tình hình kinh tế - xã hội, phủ nhận thành tựu của sự nghiệp đổi mới hay cường hóa những yếu kém, khuyết điểm của nền kinh tế - xã hội xã hội chủ nghĩa.
Tăng cường móc nối, liên kết trong ngoài, trong đó tập trung móc nối, lôi kéo, mua chuộc, khống chế và lợi dụng các cán bộ, đảng viên, trí thức, chức sắc tôn giáo, các đối tượng có biểu hiện bất mãn, cơ hội chính trị và các phần tử xấu trong nước để tạo dựng “ngọn cờ” trong nội bộ; hậu thuẫn cho việc hình thành, công khai hóa các tổ chức “xã hội dân sự”, “yêu nước”, “phản biện xã hội” để hoạt động chống đối chính trị.
Thông qua các hoạt động hợp tác quốc tế về báo chí, văn học nghệ thuật, thể thao (giao lưu, triển lãm, hội thảo, hội nghị ...) để mời cán bộ, đảng viên, trí thức, phóng viên đi nước ngoài tham quan học tập; tài trợ sáng tác, giới thiệu tác phẩm … qua đó tác động chuyển hóa tư tưởng; cổ vũ, khuyến khích biên soạn, sáng tác tài liệu, tác phẩm, bài viết, trả lời phỏng vấn, tham gia các chương trình văn hóa nghệ thuật có nội dung kích động, chống phá Đảng, Nhà nước.
Lợi dụng các sự kiện chính trị, xã hội, các vụ việc nhạy cảm, phức tạp chúng tổ chức các “kế hoạch”, “chiến dịch” để lồng ghép các nội dung tuyên truyền chống Đảng, nhà nước, gây ảnh hưởng xấu đến dư luận và hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế.
Đẩy mạnh các hành động truyền bá, áp đặt các giá trị văn hóa, lối sống tư sản phương Tây vào Việt Nam, phá hoại nền tảng tinh thần của xã hội. Xuyên tạc, vu cáo Việt Nam đàn áp dân chủ, vi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo, đàn áp người bất đồng chính kiến; khai thác những mâu thuẫn xã hội, đặc biệt là các mâu thuẫn liên quan đến tôn giáo, đất đai, dân tộc để kích động khiếu kiện, kêu gọi ký tên phản đối làm bùng nổ những "điểm nóng”, gây biến động, phá vỡ nền tảng chính trị - xã hội


Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

Có phải do thể chế chính trị mà nhân dân bất hạnh và nghèo khổ?

Gần đây, có một số  bài viết đăng trên mạng cho rằng vấn đề “cấp thiết nhất ở Việt Nam hiện nay là đưa dân tộc ra khỏi “NỖI BẤT HẠNH”. Họ quy kết ngay một nguyên nhân dẫn đến “NỖI BẤT HẠNH” của dân tộc Việt Nam hiện nay là do thiết chế chính trị nên nhân dân không có tự do, là nghèo khổ. Thực chất của giọng điệu này là vẫn tiếp tục bài ca không có gì là mới mẻ, đó là: “chừng nào ở Việt Nam chỉ có độc nhât một đảng lãnh đạo thì chừng đó không thể nói tới một nền dân chủ chân chính được”(!); rằng, “ở Việt Nam muốn có dân chủ, muốn nhân dân thoát nghèo thì phải hội nhập vào xu thế đa đảng như nước ngoài họ đã từng làm”(!). Sự thật về thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay có làm cho nhân dân mất tự do dân chủ, nghèo khổ không?
Với nghĩa dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân mà  Đảng Cộng sản Việt Nam đang thực hiện nên hiểu là: Một là, chế độ dân chủ đang xây dựng ở Việt Nam là chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa – một chế độ dân chủ ưu việt hơn các chế độ dân chủ đã ra đời, tồn tại trong lịch sử (cả chế độ dân chủ tư sản); hai là, thể hiện bản chất của chế độ chính trị mang bản chất của giai cấp công nhân, đây là giai cấp có lợi ích thống nhất với nhân dân lao động; ba là, đây là chế độ dân chủ có cơ chế bảo đảm phát huy quyền làm chủ thực tế cho nhân dân lao động do Đảng lãnh đạo và Nhà nước quản lý.
Xét một cách thực chất, đảng là tổ chức chính trị của giai cấp, mang bản chất giai cấp, là sự liên kết tự nguyện của những người cùng chí hướng và cùng quyền lợi. Nói cho cùng, bản chât của đảng chính trị chính là bản chất giai cấp. Trong xã hội có giai cấp, thậm chí nhiều giai cấp, sự xuất hiện của nhiều đảng là lẽ bình thường. Dù dưới màu sắc dân chủ hay cộng hòa, dân tộc hoặc tôn giáo, tên gọi có khác nhau, nhưng đảng thực chất là đảng chính trị. Đảng thực hiện mục đích chính trị của giai cấp là giành chính quyền, là cầm quyền, dưới nhiều hình thức; tùy thuộc vào điều kiện cụ thể như do tương quan lực lượng giữa các giai cấp, các bộ phận trong một xã hội, mỗi nước có thể có một đảng hoặc nhiều đảng.
Lịch sử chứng minh không thể có đảng chính trị chung chung phi giai cấp, cũng như không thể có nền dân chủ trừu tượng “vô hạn độ”, không mang tính giai cấp... Hiện nay, xét cho cùng, hoặc chỉ có đảng vô sản hay đảng tư sản và tương ứng là dân chủ xã hội chủ nghĩa hoặc dân chủ tư sản mà thôi. Thực tế chứng minh là đảng chính trị của giai cấp tư sản cầm quyền đem lại dân chủ cho số ít giai cấp tư sản hoặc là đảng vô sản cầm quyền đem lại dân chủ cho đông đảo người lao động. Như vậy, nói tới đảng chính trị là nói tới quyền lãnh đạo xã hội, là nói tới bản chất giai cấp của đảng đó và nói tới dân chủ là nói tới bản chất của giai cấp cầm quyền quyết định, còn chính đảng chỉ giữ vai trò lãnh đạo để đạt được mục đích đó.
Cả về lý luận và thức tiễn cho thấy, khi xem xét mối quan hệ giữa đảng và dân chủ thì vấn đề đặt ra  là đảng nào cầm quyền hay lãnh đạo chính quyền, phải xem nó mang bản chất giai cấp nào? đem lại quyền lực cho ai và quyền lực đó đem lại lợi ích cho ai? Có thể là một đảng lãnh đạo, hoặc nhiều đảng tranh giành hoặc liên minh quyền lãnh đạo xã hội theo chế độ nghị trường. Thực tế chứng minh dù quốc gia nào có chế độ đa đảng nhưng thực chất cũng chỉ có sự lãnh đạo của đảng chính trị, phục tùng lợi ích của một giai cấp sinh ra và thực hiện dân chủ đối với giai cấp thống trị và mất dân chủ với giai cấp bị trị – đó là sự thật về dân chủ ở các thể chế tư sản và ở các quốc gia đa đảng!
Nói đến dân chủ tư sản là nói đến nhà nước tư sản và thứ dân chủ dành cho một số ít người giữ địa vị thống trị xã hội, tức giai cấp tư sản. Dân chủ đó, xét về quy mô: quyền làm chủ xã hội thuộc về số ít và phục vụ cho số ít; về tỉnh chất: quyền làm chủ của số ít để chống lại số đông, sự tự do của giai cấp thống trị chà đạp lên thân phận của giai cấp bị trị và nền độc lập tự do của các quốc gia, dân tộc khác; về hình thái biếu hiện: nhà nước chỉ là của số ít người, dân chủ thành hình thức, tự cho mình cái quyền phán xét người khác, tìm cớ can dự vào nước khác, vi phạm trắng trợn nền độc lập và chủ quyền của các quốc gia, dân tộc khác !!!

Về mục tiêu dân giàu, trong điều kiện nhân dân Việt Nam đã bị đô hộ kéo dài bởi hai đế quốc lớn thay nhau áp đặt để biến nước ta thành nước thuộc địa. Đảng Cộng sản Việt Nam từ khi ra đời đã đảm đương sứ mệnh lịch sử cao cả là lãnh đạo nhân dân chiến thắng hai đế quốc lớn để giải phóng dân tộc, đem lại quyền tự do cho nhân dân. Hậu quả chiến tranh xâm lược của đế quốc để lại cho dân tộc rất lớn, Đảng đã huy động sức mạnh tổng hợp vừa giải quyết hậu quả chiến tranh và vừa xây dựng chủ nghĩa xã hội, qua ba mươi năm tiến hành công cuộc đổi mới các lĩnh vực của đời sống xã hội vẫn kiên trì với mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, văn minh”. Thành tựu nổi bật trong suốt ba mươi năm tiến hành sự nghiệp đổi mới là đưa nước ta thoát khỏi tình trạng nước nghèo, từ năm 2010 đến nay được thế giới công nhận là nước có thu nhập trung bình và đời sống thực tế của nhân dân đã được cải thiện đáng kế, hộ nghèo giảm mạnh. Quyết tâm của Đảng Cộng sản Việt Nam, Người đứng đầu Nhà nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng, tuyên thề khi nhận chức vụ trong nhiệm kỳ 2016 – 2020, đều thể hiện rõ quan điểm vì dân, vì sự phát triển và vì lợi ích của đất nước. Mọi hoạt động của thể chế chính trị, của đất nước đều thực hiện phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm và dân kiểm tra”, như vậy nhân dân Việt Nam rất đang tự do, rất đang hạnh phúc thực sự; nếu ai vu khống bịa đặt sai sự thật về thể chế chính trị ở Việt Nam thì chỉ là gây “diến biến”, làm giảm niềm tin của nhân dân vào Đảng, vào chế độ xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng mà thôi !!!