Hiển thị các bài đăng có nhãn tầng lớp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tầng lớp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2022

MỘT ĐẤT NƯỚC BÌNH ĐẲNG

SEA game 31 kết thúc với bộ môn thể thao vua bóng đá với những khoảnh khắc tuyệt vời mà các vận động viên để lại. Hình ảnh đất nước Việt Nam chúng ta có lẽ sẽ rất ấn tượng trong mắt bạn bè quốc tế với những nỗ lực tổ chức kỳ Đại hội thể thao Đông Nam Á sau đại dịch Covid-19 kéo dài đằng đẵn kèm theo những khó khăn khó tả.

Hình ảnh các đồng chí lãnh đạo của đất nước từ Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội đến Chủ tịch nước đều đến dự kháng, cổ vũ trên khán đài của trận chung kết bóng đá giữa Việt Nam và Thái Lan cho thấy sự gần gũi, tình cảm của các đồng chí cán bộ sẵn sàng đồng hành cũng nhân dân trong mọi lúc mọi nơi. Hiếm có một nước nào mà người dân đều nhìn thấy cùng một lúc gần như tất cả những trụ cột của đất nước gần người dân đến thế.

Giữa người hâm mộ và các đồng chí lãnh đạo dường như không có khoảng cách, chứng minh cho một đất nước Việt Nam bình đẳng, dân chủ. Những cán bộ lãnh đạo cấp cao ấy là những đày tớ trung thành của nhân dân, luôn trăn trở để xây dựng đất nước Việt Nam phát triển thịnh vượng. Chúng ta người dân Việt hạnh phúc vì đất nước của mình, hạnh phúc vì có những vị lãnh đạo xứng tầm và luôn thân thiện.

Sự đoàn kết nắm tay nhau của các đồng chí là “cú đấm thép” cho những tên phản động, hải ngoại như RFA, Việt Tân luôn tìm cách xuyên tạc, bóp méo nội bộ nước ta bị chia rẽ, có những bàn cờ đằng sau mà người dân không nhìn thấy. Nhưng xin thưa tất cả những luận điệu của kẻ địch chỉ là nguỵ biện; người dân Việt luôn tin tưởng với các vị lãnh đạo của mình, luôn hướng tới một đất nước “dân chủ, văn minh, công bằng” đó là một sự thật không thể chối cãi. Mọi người dân Việt đều nhìn thấy sự bình đẳng giữa các tầng lớp trong xã hội, không có khoảng cách giữa họ với nhau từ lãnh đạo cấp cao đối với người nông dân; cả đất nước đều chung nhịp đập của trái tim!

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2021

TUYÊN TRUYỀN, GIÁO DỤC ĐỂ MỌI TẦNG LỚP NHÂN DÂN THỰC HIỆN TỐT CÁC BIỆN PHÁP PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19 TRONG TÌNH HÌNH MỚI

Hiện nay tình hình dịch Covid - 19 đang diễn ra ở một số tỉnh, thành phố nhất là ở Thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Đồng Nai, Kiên Giang… theo báo cáo của các tỉnh cơ bản đã kiểm soát được dịch nhưng tình hình còn diễn biến hết sức phức tạp. Do đó, việc các thế lực thù địch lợi dụng dịch bệnh để chống phá Việt Nam trong thời gian tới sẽ tiếp tục diễn ra với những chiêu trò cũ, mới đan xen, nhất là trong điều kiện các cấp các ngành đang tập trung quyết liệt thực hiện các biện pháp phòng chống dịch.

Vì vậy, nếu coi dịch Covid-19 là giặc thì những kẻ lợi dụng dịch để phá hoại chính là “đồng minh” của đại dịch này. “Đồng minh” của Covid-19 rất đa dạng với nhiều âm mưu, thủ đoạn tinh vi, thâm độc chính vì vậy để đấu tranh có hiệu quả với chúng, cần thực hiện tốt công tác tuyên truyền, giáo dục để mọi tầng lớp nhân dân thực hiện tốt các biện pháp phòng chống dịch trong tình hình mới. Đây là yếu tố quan trọng để chúng ta chiến thắng dịch bệnh và âm mưu, thủ đoạn của lực lượng phản động.

Thực tế vừa qua cho thấy, nhờ có tư tưởng chỉ đạo “chống dịch như chống giặc” của Đảng, Nhà nước nên các cấp chính quyền, ban, ngành, đoàn thể và các lực lượng truyền thông từ Trung ương đến địa phương đã vào cuộc mạnh mẽ, quyết liệt để thực hiện tốt công tác tuyên truyền; qua đó, tạo được sự đoàn kết, đồng lòng của mọi tầng lớp nhân dân trong phòng, chống dịch Covid-19.

Để làm thất bại những thủ đoạn đó, cần cung cấp kịp thời, đầy đủ thông tin về tình hình dịch bệnh, cơ chế nhiễm bệnh, cách phòng, chống hiệu quả nhất tới mọi tầng lớp nhân dân. Các tổ chức đảng tăng cường lãnh đạo, chỉ đạo, thường xuyên quán triệt yêu cầu, nhiệm vụ phòng, chống dịch Covid-19 tới mọi cán bộ, đảng viên và quần chúng. Đồng thời, triệt để phát huy vai trò của các cán bộ, đảng viên trong việc động viên con cháu, bà con thôn xóm, khu phố nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật, nhất là Luật An ninh mạng, Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ và các quy định phòng, chống dịch bệnh của ngành y tế. Trong đó, đặc biệt quan tâm tuyên truyền để mỗi người tự biết đề cao tinh thần cảnh giác, không nghe, không chia sẻ và làm theo những tin đồn thất thiệt; nhanh chóng báo cho các cơ quan chức năng khi phát hiện nguồn tin sai sự thật hoặc những đối tượng chống phá, gieo rắc tin xấu về “cuộc chiến” chống dịch Covid-19./.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2021

NHIỀU ĐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ RA ĐỜI NHƯNG ĐỀU BẤT LỰC TRƯỚC ĐÒI HỎI CỦA DÂN TỘC

Lịch sử Việt Nam hơn 91 năm qua, nhìn bao quát, có thể nói là lịch sử của sự lựa chọn, khẳng định và thực thi mục tiêu phát triển gắn với sự lựa chọn đảng chính trị lãnh đạo đất nước, dẫn dắt dân tộc, vì mục tiêu đó. Ngay từ những thập niên đầu tiên tới những năm 50 của thế kỷ 20 đã và luôn là lịch sử thăng trầm của sự đào thải, sàng lọc, kiểm nghiệm và lựa chọn đó.  

Năm 1930, qua hơn nửa thế kỷ, kể từ năm 1858, lúc bấy giờ, đất nước rên xiết trong vòng nô lệ của chủ nghĩa thực dân Pháp và chế độ phong kiến. Nhu cầu tất yếu dân tộc phải độc lập, nhân dân phải được tự do và dân chủ, hoàn toàn bế tắc, chưa thấy tương lai. Độc lập tự do hay là chết? Hàng loạt cuộc khởi nghĩa do giai cấp nông dân, các sĩ phu yêu nước Việt Nam ngõ hầu trả lời câu hỏi lịch sử đó, nhưng đều lần lượt thất bại. Các đảng chính trị đại diện cho các giai cấp, tầng lớp xã hội ở nước ta, lúc bấy giờ, nhảy ra tranh đoạt vũ đài chính trị dân tộc, cũng đông đúc chưa từng thấy. Ai cũng biết, từ đảng của giai cấp nông dân (Nghĩa hưng, năm 1907); đảng của giai cấp tư sản, địa chủ (Lập hiến, năm 1923)... tới đảng của tầng lớp thanh niên, sinh viên, trí thức tiểu tư sản (Việt Nam nghĩa đoàn, Đảng Thanh niên, Đảng An Nam độc lập (năm 1927), Việt Nam Quốc dân đảng (năm 1927)... rồi đảng của bọn tay sai của đế quốc Pháp và phát xít Nhật, (Đại Việt quốc gia xã hội đảng, Đại Việt quốc dân đảng (những năm 1940 tới khi Việt Nam giành được độc lập bằng cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945); chen chúc các đảng phản động (Việt Nam Quốc dân đảng (Việt Quốc), Việt Nam cách mạng đồng minh hội (Việt Cách)... thật huyên náo, tới mức hỗn loạn chính trường. Trong số ấy, chỉ một số đảng mong chấn hưng đất nước nhưng “lực bất tòng tâm”, số còn lại những mưu toan tính biến đất nước thành nơi thử nghiệm những mưu đồ chính trị của giai cấp, tầng lớp họ.

Nhưng rốt cuộc, tất cả những đảng đó đã lùi vào dĩ vãng của lịch sử và bị lịch sử dân tộc chôn vùi rất lặng lẽ trái với sự huyên náo đến mức hỗn loạn lúc các đảng này xuất hiện và khua chiêng gõ mõ trên chính trường Việt Nam lúc bấy giờ. Các đảng này hoặc tự phải diệt vong hoặc bị giải tán. Theo đó, các giai cấp, tầng lớp đại diện cho các đảng đó cũng cáo chung vai trò lãnh đạo dân tộc. Thách thức của lịch sử về vị trí, vai trò của đảng chính trị đối với vận mệnh cứu đất nước khỏi vòng nô lệ, nhân dân khỏi xiềng xích vong quốc nô vẫn đang bỏ ngỏ. Điều đó ai nấy đều rõ.