Hiển thị các bài đăng có nhãn ứng cử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ứng cử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2021

VIỆT NAM THAM GIA ỨNG CỬ THÀNH VIÊN HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC LÀ XỨNG ĐÁNG

Vừa qua, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã thông báo về việc Việt Nam với tư cách thành viên của Hiệp hội các quốc gia Ðông - Nam Á (ASEAN) sẽ tham gia ứng cử vào vị trí thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (LHQ) nhiệm kỳ 2023-2025. Lập tức trên một số trang mạng ở nước ngoài và mạng xã hội đã xuất hiện ý kiến công kích, chỉ trích và xuyên tạc, phủ nhận những thành tựu nhân quyền của Việt Nam của các thế lực thù địch, phản động, chống đối. Chúng cho rằng: Việt Nam vi phạm nhân quyền, độc tài, đảng trị nên không xứng đáng ứng cử vào vai trò đó. Thực chất là nhằm thực hiện mưu đồ chính trị, đen tối của chúng là phủ nhận thành tựu nhân quyền của Việt Nam và không muốn Việt Nam ứng cử vào ào vị trí thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023-2025, để làm mất uy tín, vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế. Nhưng chúng đã sai lầm, thành tựu hơn 35 năm đổi mới đã chứng minh Việt Nam hoàn toàn xứng đáng tham gia ứng cử vào vị trí thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023-2025. Bởi vì, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu nhân quyền trong những năm vừa qua và đây không phải là lần đầu tiên Việt Nam ứng cử vào vị trí thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ. Trước đó, Việt Nam đã là thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2014-2016. Lần này Việt Nam tái cử và khả năng đắc cử của Việt Nam rất cao vì cả khối ASEAN đã đồng ý để giới thiệu Việt Nam ứng cử vào vị trí đó. Năm 1977, Việt Nam trở thành thành viên chính thức của LHQ, từ đó đến nay, Việt Nam được đánh giá ngày càng chủ động hơn trong việc tham gia các tổ chức của LHQ. Trong các năm gần đây, Việt Nam đã trở thành Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ, cơ quan được đánh giá là quan trọng, uy tín nhất của LHQ, và năm 2020, Việt Nam đảm nhận vai trò Chủ tịch ASEAN. Trong chế định của LHQ, việc gia nhập nhiều hơn vào các tổ chức quốc tế thể hiện tính chủ động và giúp cho việc tích lũy kinh nghiệm, xây dựng các khối liên minh, tìm kiếm sự ủng hộ, hoặc lên tiếng trong các hồ sơ hoặc vấn đề khác nhau để bảo vệ vị thế của đất nước, hoặc bảo vệ những tiêu chí cũng như các vấn đề mà Việt Nam ủng hộ. Ðó là điều rất là tốt, và nước nào cũng cần phải làm

Trên thực tế Ðảng, Nhà nước Việt Nam, luôn luôn quan tâm đến vấn đề nhân quyền, điều gì có thể tiếp cận được, điều gì có thể thay đổi được đều hết sức cầu thị, kịp thời tiếp thu, điều chỉnh cho phù hợp, như: quyền của luật sư tham gia vào các vụ án ngay từ đầu, hay quyền của bị can bị cáo cũng được xác định rất rõ. Tất cả những điều đó nằm trong một lộ trình chung, cho thấy cùng với sự phát triển của nền kinh tế phải có những sự thay đổi và Việt Nam sẵn sàng thay đổi. Hay các quyền bảo vệ phụ nữ và trẻ e luôn được Việt Nam quân tâm.

Cùng với đó, Ðảng, Chính phủ luôn chăm lo kinh tế cho đời sống người dân được nâng cao, tỷ lệ đói nghèo được giảm bớt, cải thiện các điều kiện về hạ tầng, về đời sống, người dân được tham gia nhiều hơn về vấn đề xã hội, chính trị, quyền ứng cử, bầu cử, quyền tham gia vào chính quyền, quyền được tham gia phản biện, quyền tự do báo chí, tự do hội họp... Nhìn lại sự phát triển của Việt Nam trong 35 năm qua, chúng ta thấy có sự biến đổi rất mạnh mẽ. Nhiều nước coi Việt Nam như là hình mẫu để giới thiệu với các nước đang phát triển khác. Trong cuộc gặp giữa Tổng thống Ð.Trăm và nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Châng Ưn tại Việt Nam. Tổng thống Ð. Trăm đã giới thiệu với ông Kim Châng Ưn rằng Việt Nam là một nước theo chủ nghĩa xã hội và là mô hình rất thành công, người dân Việt Nam được hưởng tất cả những điều mà thế giới đang hưởng.

Với những thành tựu như vậy, Việt Nam hoàn toàn xứng đáng tham gia ứng cử vào vị trí thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023-2025.

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2021

MỌI CÔNG DÂN VIỆT NAM ĐỦ ĐIỀU KIỆN ĐỀU CÓ QUYỀN BẦU CỬ VÀ ỨNG CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI VÀ HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CÁC CẤP

Ngay trong bản Hiến pháp năm 1946, Điều 18 quy định: “Tất cả công dân Việt Nam, từ 18 tuổi, không phân biệt gái, trai, đều có quyền  bầu cử trừ những người mất trí và những người mất công quyền. Người ứng cử phải là người có quyền bầu cử, phải ít ra là 21 tuổi, và phải biết đọc, biết viết chữ quốc ngữ. Công dân tại ngũ cũng có quyền bầu cử và ứng cử”. Các bản Hiến pháp năm 1959, 1980, 1992 và 2013 đều khẳng định rõ quyền bầu cử và ứng cử. Điều 27 Hiến pháp năm 2013 quy định: “Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định”.

 Trên thực tế, kể từ khi tiến hành cuộc bầu cử Quốc hội khóa I (06/01/1946) đến nay, mọi công dân Việt Nam đủ điều kiện đều có quyền bầu cử và ứng cử và thực hiện dân hiện dân chủ thật sự, không có chuyện “hình thức” như một số người lu loa. 

Thật ra, không phải trước thềm cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021-2026 họ mới lu loa, mà các thế lực thù địch, phản động, cơ hội, bất mãn đã lu loa từ nhiều kỳ bầu cử trước đây. Chẳng hạn, trong cuộc bầu đại biểu Quốc hội khóa XIV và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016-2021, đã xuất hiện một “làn sóng” tự ứng cử của những người tự xưng là “nhà dân chủ”. Họ bị loại qua các vòng hiệp thương và rêu rao những luận điệu hết sức sai trái, như: Chỉ có những người “theo phe” Đảng Cộng sản mới có cơ hội ứng cử đại biểu Quốc hội; phải để các ứng cử viên tự do tranh cử, dựa trên chữ ký của cử tri mà không cần phải qua hiệp thương; Đảng Cộng sản cố tình “cản trở” người ngoài Đảng tự ứng cử vào đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân, v.v... Họ đã quá sai, Hiến pháp đã hiến định “Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Họ không theo Đảng Cộng sản thì họ theo ai? Đảng không cản trở bất cứ ai, tôn trọng quyền bầu cử và ứng cử của những người đủ tiêu chuẩn và điều kiện, không chấp nhận những người không đủ tiêu chuẩn. Từ trước đến nay vẫn thế. Chỉ thị số 45-CT/TW ngày 20/6/2020 của Bộ Chính trị nêu rõ: “Chúng ta kiên quyết không giới thiệu ứng cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp những người không xứng đáng, không đủ tiêu chuẩn, nhất là những người sa sút về phẩm chất đạo đức, tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, xu nịnh, kiêu ngạo, quan liêu, gây mất đoàn kết, ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước”.

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

TRÁI PHÁP LÝ, NGƯỢC ĐẠO LÝ

Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm mọi hành vi xâm phạm quyền bầu cử, quyền ứng cử của công dân. Điều 27 Hiến pháp 2013 nêu rõ: "Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định". Điều 95, Chương X, Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân quy định: "Người nào dùng thủ đoạn lừa gạt, mua chuộc hoặc cưỡng ép làm trở ngại việc bầu cử, ứng cử của công dân; vi phạm các quy định về vận động bầu cử... thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự". Việc xử lý các hành vi vi phạm nói trên, Điều 160, Bộ Luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) đã quy định: “1. Người nào lừa gạt, mua chuộc, cưỡng ép hoặc dùng thủ đoạn khác cản trở công dân thực hiện quyền bầu cử, quyền ứng cử hoặc quyền biểu quyết khi Nhà nước trưng cầu ý dân, thì bị phạt cảnh cáo, phạt cải tạo không giam giữ đến 01 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 01 năm. 2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 02 năm: a) Có tổ chức; b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; c) Dẫn đến hoãn ngày bầu cử, bầu cử lại hoặc hoãn việc trưng cầu ý dân. 3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ 01 năm đến 05 năm.”

Tương tự hành vi phớt lờ các chỉ thị, quy định của Thủ tướng Chính phủ, chính quyền địa phương và khuyến cáo của cơ quan chuyên môn, chấp hành không nghiêm quy trình về phòng, chống dịch Covid-19 cũng là vi phạm pháp luật. Điều 8 Luật Phòng, chống bệnh truyền nhiễm năm 2007 đã quy định rõ các hành vi bị nghiêm cấm. Theo đó nghiêm cấm các hành vi như sau: “Cố ý làm lây lan tác nhân gây bệnh truyền nhiễm; Người mắc bệnh truyền nhiễm, người bị nghi ngờ mắc bệnh truyền nhiễm và người mang mầm bệnh truyền nhiễm làm các công việc dễ lây truyền tác nhân gây bệnh truyền nhiễm theo quy định của pháp luật; Che giấu, không khai báo hoặc khai báo không kịp thời các trường hợp mắc bệnh truyền nhiễm theo quy định của pháp luật; Cố ý khai báo, thông tin sai sự thật về bệnh truyền nhiễm; Phân biệt đối xử và đưa hình ảnh, thông tin tiêu cực về người mắc bệnh truyền nhiễm; Không triển khai hoặc triển khai không kịp thời các biện pháp phòng, chống bệnh truyền nhiễm theo quy định của Luật này; Không chấp hành các biện pháp phòng, chống bệnh truyền nhiễm theo yêu cầu của cơ quan, tổ chức có thẩm quyền.” Rõ ràng những hành vi như đã nêu của một số linh mục là vi phạm pháp luật.

Không chỉ trái pháp lý, hành vi của một số linh mục còn trái cả đạo lý. Đường hướng phát triển của Giáo hội là “Sống phúc âm trong lòng dân tộc”, theo tinh thần “Kính Chúa yêu nước”. Với tư cách là công dân và trọng trách quản xứ, đáng lẽ ra các linh mục phải thể hiện rõ trách nhiệm của mình, thực sự là người gương mẫu đi đầu trong tuyên truyền, vận động bà con giáo dân tuân thủ các quy định của pháp luật, tích cực tham gia công tác bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp. Đằng này họ lại cố tình đi ngược với đường hướng Giáo hội và lời răn của Chúa.

Giữa lúc dịch Covid-19 hoành hành khắp thế giới và trong nước, một số linh mục bất chấp các quy định vẫn tổ chức hành lễ, cầu nguyện... thì đó là hành vi coi thường tính mạng, sức khỏe của giáo dân. Điều này không chỉ gây nên những băn khoăn, lo lắng trong nhân dân ở các địa phương mà ngay chính bà con giáo dân cũng không yên tâm bởi trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp thì nguy cơ lây lan từ những buổi tập trung hành lễ, cầu nguyện là rất lớn. Rõ ràng hành vi thờ ơ, vô trách nhiệm với bà con giáo dân của một số linh mục là không thể chấp nhận. Đức ái là cốt lõi của lề luật và đời sống linh mục. Theo đường hướng của Giáo hội, lời răn của Chúa và Đức ái thì những hành vi của một số linh mục như đã nêu là không thể tồn tại.

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2021

NHỮNG LẬP LUẬN CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH, CƠ HỘI CHÍNH TRỊ LÀ VÔ CĂN CỨ

Cả lý luận và thực tiễn đều chỉ ra rằng: không ở đâu và bao giờ một quần thể, một đám đông quần chúng hay nhân dân tự mình đứng lên cầm quyền cả. Chỉ những kẻ mỵ dân và ấu trĩ về tri thức chính trị mới cho rằng, vai trò cầm quyền của người dân là tự lập. Sự phân chia giai cấp, phân tầng xã hội tất yếu sẽ dẫn đến việc ra đời các tổ chức chính trị, những đảng chính trị. Những đảng chính trị này thông qua hiến pháp, pháp luật để trở thành lực lượng lãnh đạo, cầm quyền nhà nước và xã hội; đồng thời, thiết lập các cơ chế quản lý nhà nước và xã hội theo quan điểm của mình. Cơ chế đó bao gồm tổ chức nhà nước: cơ quan quyền lực hay lập pháp (quốc hội), cơ quan hành pháp (chính phủ), cơ quan tư pháp (kiểm sát, tòa án). Hiện nay, trên thế giới đã có nhiều thể chế tổ chức nhà nước vận hành khác nhau, trong đó có chế định của hiến pháp về bầu cử: đề ra những quy định chặt chẽ nhằm tìm được những người xứng đáng đưa vào danh sách bầu cử. Trong tiến trình bầu cử, để có những ứng cử viên chất lượng bầu vào quốc hội, ở mỗi quốc gia, các đảng chính trị giới thiệu đảng viên của mình ra tranh cử và có cách thức tổ chức bầu cử riêng, tùy theo chế độ chính trị, truyền thống, văn hóa, kinh tế của mình. Các nước đều đề ra các quy phạm pháp luật, từ khẳng định nguyên tắc bầu cử, quy định số lượng đại biểu,… đến công bố kết quả bầu cử để điều chỉnh việc tổ chức và trình tự các bước tiến hành bầu cử. Riêng giới thiệu ứng cử viên, hầu hết đều do các đảng phái chính trị thực hiện. Điển hình: ở Mỹ - quốc gia tự cho là “dân chủ nhất” - việc lựa chọn ứng cử viên bầu cử tổng thống, thượng nghị sĩ, hạ nghị sĩ chủ yếu chỉ có đảng Cộng hòa, hoặc đảng Dân chủ luôn cạnh tranh nhau; ở Cộng hòa Liên bang Đức, việc giới thiệu ứng cử viên vào Nghị viện là độc quyền của các đảng chính trị, v.v. Nhưng dù là ứng cử viên của các đảng phái hay ứng cử viên tự do, muốn được vào danh sách bầu cử, đều phải do các cơ quan phụ trách bầu cử xem xét, nếu đủ điều kiện mới được đưa vào lập danh sách bầu cử. Điều đó cho thấy, mỗi quốc gia đều có cách thức tổ chức bầu cử khác nhau, có quy định riêng để lựa chọn, bầu được người tài lãnh đạo đất nước. Các ứng cử viên hầu hết đều là người thuộc một đảng phái nhất định. Vì thế, không thể áp đặt một “mô hình” bầu cử chung cho mọi quốc gia.

Ở Việt Nam, các cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp dựa trên thể chế chính trị do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, từ khi nhân dân ta giành được độc lập (năm 1945) đến nay. Việc tổ chức bầu cử được tiến hành theo Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân (sau đây gọi tắt là Luật Bầu cử). Luật Bầu cử xác định nguyên tắc bầu cử ở Việt Nam là: phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín (Điều 1). Quyền bầu cử và quyền ứng cử của công dân được quy định: mọi công dân Việt Nam đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân (Điều 2). Đồng thời, quy định rõ các nội dung và trình tự tiến hành bầu cử, như: cơ cấu, thành phần và phân bổ đại biểu Quốc hội; xác định ngày bầu cử; phương thức tổ chức đơn vị bầu cử; khu vực bỏ phiếu; tổ chức phụ trách bầu cử; lập danh sách cử tri; ứng cử và hiệp thương giới thiệu người ứng cử; tổ chức vận động bầu cử; trình tự bỏ phiếu; kiểm phiếu và xác định kết quả bầu cử. Trình tự và nội dung đó được thực hiện công khai, dân chủ, với sự giám sát chặt chẽ của cơ quan chức năng và nhân dân.

Thực tế minh chứng, nhiều người không phải đảng viên nhưng cũng vẫn trúng cử đại biểu Quốc hội do nhân dân bầu chọn, điển hình như: nhà sử học Dương Trung Quốc, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu, Thượng tọa Thích Bảo Nghiêm; khối người dân tộc thiểu số là đại biểu: Ka’H’Hoa (dân tộc Mạ, giáo viên ở Đắk Nông), Triệu Thị Huyền (dân tộc Dao, nông dân ở Yên Bái), v.v. Riêng Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV, có 15 đại biểu do Trung ương giới thiệu nhưng không trúng cử. Sự thực trên chứng minh việc bầu cử đại biểu Quốc hội Việt Nam là tôn trọng ý kiến của đa số cử tri; không phải là “hình thức”, “trình diễn”, hay sự “sắp xếp ghế” như ai đó xuyên tạc.

Tự ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân là quyền của công dân. Về thủ tục, hồ sơ, quy trình dành cho ứng viên được giới thiệu hay tự ứng cử đều như nhau. Các cơ quan nhà nước có trách nhiệm tạo điều kiện cho họ được tham gia vận động bầu cử. Việc thẩm định hồ sơ với người tự ứng cử cũng thực hiện đồng thời với các đại biểu được giới thiệu. Quy trình thẩm định như nhau, đều phải xem xét về tiêu chuẩn, lịch sử chính trị,… những vấn đề liên quan đến pháp luật nếu có, hoặc những ý kiến phản ánh của nhân dân đều được làm rõ.

Việc tổ chức vận động bầu cử bảo đảm ba nguyên tắc cơ bản được quy định trong Luật Bầu cử, đó là: được tiến hành dân chủ công khai, bình đẳng đúng pháp luật, bảo đảm trật tự và an toàn xã hội; người ứng cử đại biểu Quốc hội, ứng cử đại biểu Hội đồng nhân dân ở đơn vị bầu cử nào thì thực hiện vận động bầu cử tại đơn vị đó; các tổ chức phụ trách bầu cử và thành viên của các tổ chức này không được vận động cho người ứng cử.

Theo quy định tại Điều 67 Luật Bầu cử, người ứng cử đại biểu Quốc hội trình bày với cử tri về dự kiến chương trình hành động của mình nếu được bầu làm đại biểu Quốc hội thông qua trả lời phỏng vấn trên các phương tiện thông tin đại chúng ở địa phương nơi mình ứng cử và trên trang thông tin điện tử về bầu cử đại biểu Quốc hội của Hội đồng Bầu cử Quốc gia. Hội đồng Bầu cử Quốc gia, Ủy ban Bầu cử có trách nhiệm chỉ đạo cơ quan quản lý trang thông tin điện tử thực hiện đúng các quy định của pháp luật về việc đăng tải nội dung vận động bầu cử. Ủy ban nhân dân cấp tỉnh tổ chức việc đăng tải thông tin chương trình hành động của người ứng cử đại biểu Quốc hội, ứng cử đại biểu Hội đồng nhân dân trên các phương tiện thông tin đại chúng của địa phương.

Điều 68 Luật Bầu cử quy định những hành vi bị cấm trong vận động bầu cử: (1). Cấm lợi dụng vận động bầu cử để tuyên truyền trái với Hiến pháp và pháp luật hoặc làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, uy tín, quyền, lợi ích hợp pháp khác của tổ chức, cá nhân khác; (2). Lạm dụng chức vụ, quyền hạn để sử dụng phương tiện thông tin đại chúng trong vận động bầu cử; (3). Lợi dụng vận động bầu cử để vận động tài trợ, quyên góp ở trong nước và nước ngoài cho tổ chức, cá nhân mình; (4). Sử dụng hoặc hứa tặng, cho, ủng hộ tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất để lôi kéo, mua chuộc cử tri. Luật cũng quy định Hội đồng bầu cử quốc gia, Ủy ban bầu cử, Ban bầu cử, Tổ bầu cử không được vận động bầu cử cho những người ứng cử. Thành viên của các tổ chức phụ trách bầu cử nói trên không được lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình để vận động bầu cử cho những người ứng cử nhằm bảo đảm sự công bằng, bình đẳng đối với những người ứng cử. Theo khoản 1, Điều 26 và khoản 1, Điều 28 Nghị quyết liên tịch số 09/2021/NQLT-UBTVQH14-CP-ĐCTUBTWMTTQVN của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (khóa XIV), Chính phủ và Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, những trường hợp người ứng cử không đạt sự tín nhiệm trên 50% tổng số cử tri tham dự tại Hội nghị cử tri nơi cư trú thì không đưa vào danh sách giới thiệu tại Hội nghị hiệp thương lần thứ 3.

Thực hiện quy định đó, tại Hội nghị cử tri, đối chiếu với tiêu chuẩn người ứng cử đại biểu Quốc hội, người dân sẽ quyết định ai xứng đáng đưa vào danh sách bầu cử để bầu đại biểu Quốc hội. Ở đó, mọi người đều bình đẳng; không có chuyện “phân biệt đối xử”, hay “đấu tố” như ai đó rêu rao. Dù là đảng viên hay người ngoài Đảng, nếu đạo đức, phẩm chất, tư cách kém, không vì mục tiêu phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân thì không được cử tri lựa chọn. Đến nay, sau Hội nghị hiệp thương lần thứ 3, theo Hội đồng Bầu cử quốc gia, cả nước có 868 người ứng cử bầu đại biểu Quốc hội khóa XV. Trong đó: có 09 người tự ứng cử; số người ứng cử đại biểu Quốc hội do Trung ương giới thiệu là 203, địa phương là 665; có 393 (tỷ lệ 45,28%) ứng cử viên là phụ nữ; 185 (tỷ lệ 21,31%) người dân tộc thiểu số; người ngoài Đảng là 74 (tỷ lệ 8,53%). Tất cả danh sách ứng cử bầu đại biểu Quốc hội khóa XV đều được niêm yết, công bố công khai để cử tri lựa chọn bầu những người có đức, tài, xứng đáng, thay mặt mình quyết định các vấn đề trọng đại của đất nước.

Sự thực hiển nhiên là thế, nhưng với mưu toan phá hoại Cuộc bầu cử Quốc hội khóa XV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026, các thế lực thù địch và cơ hội chính trị vẫn tìm mọi cách để phủ nhận. Họ tâng bốc bầu cử ở phương Tây để gièm pha bầu cử trong nước; coi các quy định của pháp luật bầu cử ở Việt Nam là “Đảng cử, dân bầu, đã được hệ thống quyền lực áp đặt trước”(!) Đây là luận điệu vu khống, xuyên tạc, bịa đặt về quyền bầu cử dân chủ ở Việt Nam - một thủ đoạn chính trị xấu xa, hòng phủ nhận bản chất của chế độ ta, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Cuộc Bầu cử (ngày 23/5/2021) tới đây.

Bằng tinh thần cảnh giác và kiên quyết, chúng ta cần đấu tranh, không để những âm mưu và hành động thâm độc, nguy hiểm đó tồn tại làm vẩn đục bầu không khí bầu cử dân chủ ở nước ta - Ngày hội của toàn dân.

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2021

PHẠM THẾ LỰC - “NHÀ RÂN CHỦ DỎM” TỰ ỨNG CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI

Như Góc nhìn người Đà Lạt đã đưa tin, thời gian qua lại có một số “nhà dân chủ cuội” xuất hiện trong đường đua tự ứng cử đại biểu quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp như: Lê Chí Thành (cán bộ Công an biến chất đã bị loại ra khỏi Ngành), Lê Trọng Hùng (tự Hùng “gàn”) ở Hà Nội, đặc biệt tại Lâm Đồng có đối tượng Phạm Thế Lực (trú tại thôn Lạc Viên B , xã Lạc Xuân, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng). Vừa qua, Góc nhìn người Đà Lạt cũng nhận được thông tin phản ánh từ hàng xóm của Phạm Thế Lực, mong muốn để mọi người biết rõ Lực là người như thế nào. Sau đây, Góc nhìn người Đà Lạt chia sẻ thông tin đến độc giả cùng biết thêm. Cụ thể như sau:

“Bầu cử Đại biểu quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2021 – 2026 là sự kiện chính trị quan trọng. Thực hiện thành công cuộc bầu cử, sẽ thiết thực góp phần xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền XHCN của dân, do dân, vì dân, nhằm bầu ra những người tiêu biểu có đủ đức, tài xứng đáng cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của nhân dân trong Quốc hội và HĐND các cấp nhiệm kỳ mới.

Thế nhưng lại có những kẻ vô đức, vô tài, không biết liêm sỉ, tự cho mình có đủ năng lực để làm đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp như: Lê Trọng Hùng (Hà Nội), Trần Quốc Khánh (Ninh Bình)… Và đặc biệt tại địa phương Đơn Dương nơi tôi đang sinh sống cũng có một tên với trình độ bổ túc 11/12 nhưng đã viết “Đơn tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XV” rồi chụp đăng lên trang Facebook của mình, nhằm mục đích “đánh bóng” tên tuổi.

Nói đến đây chắc nhiều bạn đọc sẽ bật cười và tò mò không biết tôi đang nói đến ai. Trước hết, tôi xin khái quát về y như sau: họ tên đầy đủ là Phạm Thế Lực – sinh năm: 1989, hiện đang sinh sống tại thôn Lạc Viên B, xã Lạc Xuân, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Thuở nhỏ Lực vốn lười học ham chơi, chuyên tụ tập phá làng phá xóm. Sau này khi lập gia đình tưởng rằng y sẽ tu chí làm ăn, tuy nhiên lại học đòi lên mạng xã hội tạo lập tài khoản Facebook cá nhân mang tên “Phạm Thế Lực” thường xuyên copy bài viết chống phá chính quyền địa phương, xuyên tạc tình hình Việt Nam, toàn thông tin tiêu cực, nhảm nhí của số “rân chủ dỏm” trong và ngoài địa phương rồi đăng tải lại trên trang cá nhân.

Từ ngày hắn sử dụng Facebook, tôi thấy các cơ quan chức năng thường xuyên “mời” hắn “lên xã uống trà” về những hành vi vi phạm pháp luật trong quá trình sử dụng mạng xã hội. “Nhàn cư vi bất thiện”, người khác thì sẽ tự ngộ ra những lầm lỗi, lo làm ăn kiếm sống nhưng hắn vẫn chứng nào tật đó, lại lên Facebook chia sẻ, tuyên truyền mấy nội dung đi ngược lại với lợi ích của quốc gia, dân tộc; phủ nhận thành quả mà cả dân tộc ta bao năm đã xây dựng.

Ông bà ta có câu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, cho nên số bạn bè của hắn cũng toàn là những kẻ bất hảo, có thể kể đến như: Phan Văn Bách – đối tượng chống đối tại Hà Nội, từng đến ở nhà hắn vào cuối năm 2018, lấy hình ảnh của giáo xứ Lạc Viên để kêu gọi trả tự do cho Trần Huỳnh Duy Thức (đối tượng bị xử phạt 16 năm tù về tội "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”) sau đó bị bà con giáo dân phát hiện, “răn dạy” đến mức hắn phải bỏ chạy về quê…

Tại địa phương, hắn còn có một “người bạn” tâm giao khác là Nguyễn Quốc Đức Vượng - vừa được đi bóc lịch 08 năm tù về tội “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống phá Nhà nước”. Khi Vượng bị bắt thì Lực được giới “rân chủ” coi như người đưa tin và vận chuyển sự giúp đỡ của giới “rân chủ” cho gia đình Vượng, khiến hắn ảo tưởng cho rằng uy tín của hắn được nâng lên tầm cao mới. Tuy nhiên không ai biết được số tiền ấy có được Lực sử dụng như thế nào, có đến được gia đình “người bạn tâm giao tên Vượng” đầy đủ hay không!

Qua theo dõi tin tức, tôi được biết trong thời gian qua các đối tượng phá hoại sự bình yên của đất nước như: Lê Trọng Hùng, Trần Quốc Khánh… đã bị bắt tạm giam vì có hành vi tuyên truyền chống phá Nhà nước. Riêng đối với Phạm Thế Lực – những người hàng xóm như tôi xin khẳng định rằng ở Lực thì tài, đức cái gì cũng thiếu, có mỗi vô liêm sỉ là có thừa, ảo tưởng sức mạnh nên tự tứng cử trong cuộc bầu cử sắp tới. Đối chiếu đối với tất cả các tiêu chuẩn của một đại biểu Quốc hội (theo quy định, người ứng cử đại biểu Quốc hội phải đáp ứng được các tiêu chuẩn của đại biểu Quốc hội quy định tại Luật Tổ chức Quốc hội, cụ thể là Điều 2 Luật số 57/2014/QH13 ban hành ngày 20/11/2014), Lực chắc chắn cũng BỊ LOẠI TỪ VÒNG GỬI XE. Và hiện nay, có thể dó giới “rân chủ” đã nhắc nhở hắn chưa đủ “tuổi” nên hắn đã từ bỏ ý định “nhảm nhí, ngây ngô” của mình.

Qua đây, tôi cũng mong mọi người hãy nhìn nhận thực tế một cách khách quan, đánh giá tình hình đất nước bằng chính đôi mắt, đôi tai của mình chứ không để các đối tượng “rân chủ dỏm” tung tin thất thiệt, lôi kéo vào các hoạt động phá hoại đất nước. Ngoài ra, ngày bầu cử đang đến gần, mọi người cũng như tôi cần chọn ra những người có đủ đức, đủ tài để lãnh đạo đất nước cũng như địa phương để đưa đất nước sánh vai cùng với các cường quốc năm châu, không nghe những kẻ “rân chủ dỏm” thiếu tài năng, lắm mưu mô, nhiều thủ đoạn xúi dục, phá hoại đất nước. Bởi chỉ có những kẻ “ăn không, ngồi rồi” mới nghĩ ra những chuyện tào lao để chống phá đất nước.

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2021

Ở VIỆT NAM, QUYỀN BẦU CỬ VÀ ỨNG CỬ LÀ MỘT TRONG NHỮNG QUYỀN CHÍNH TRỊ CƠ BẢN CỦA CÔNG DÂN

Bầu cử là việc đưa ra quyết định của công dân hoặc của thành viên một tổ chức để chọn ra các cá nhân nắm giữ các chức vụ thuộc chính quyền, thuộc ban lãnh đạo của một tổ chức, cơ quan đơn vị nào đó. Đây là cơ chế phổ biến được các nền dân chủ hiện áp dụng để phân bổ chức vụ trong bộ máy lập pháp, đôi khi cả ở bộ máy hành pháp, tư pháp và ở chính quyền địa phương. Bầu cử là cơ sở pháp lý cho việc hình thành ra các cơ quan đại diện cho quyền lực Nhà nước. Bên cạnh đó, thông qua bầu cử giúp người dân có điều kiện thể hiện quyền  "làm chủ" của mình, nhất là trong việc lựa chọn ra những người đại diện cho tiếng nói, cho lợi ích của mình. 

Trong bất kỳ một thể chế chính trị nào, để Nhà nước có quyền hợp pháp, thực sự là Nhà nước "của dân, do dân, vì dân" thì phải có được sự đồng thuận của người dân.

Ở Việt Nam, quyền bầu cử và ứng cử là một trong những quyền chính trị cơ bản của công dân và được quy định cụ thể tại Điều 18 Hiến pháp năm 1946: "Tất cả công dân Việt Nam, từ 18 tuổi, không phân biệt gái, trai, đều có quyền bầu cử trừ những người mất trí và những người mất công quyền. Người ứng cử phải là người có quyền bầu cử, phải ít ra là 21 tuổi, và phải biết đọc, biết viết chữ quốc ngữ. Công dân tại ngũ cũng có quyền bầu cử và ứng cử", và tiếp tục được khẳng định xuyên suốt trong các bản Hiến pháp năm 1959 (Điều 23), Hiến pháp năm 1980 (Điều 57), Hiến pháp năm 1992 (Điều 54). Hiến pháp năm 2013 và quyền của công dân luôn gắn liền với nghĩa vụ của công dân. Trong đó, Điều 15, Hiến pháp năm 2013 khẳng định: "Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân", Điều 21 cũng quy định: "Công dân đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội và Hội đồng nhân dân...". Theo Điều 2 Luật Bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp năm 2015 quy định: "Tính đến ngày bầu cử được công bố, công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp theo quy định của Luật này". Đồng thời, Khoản 5, Điều 4 Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp năm 2015 quy định: "Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức hiệp thương lựa chọn, giới thiệu người ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp; tham gia giám sát việc bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp". 

Thông báo Kết luận số 174-TB/TW ngày 08/6/2020 của Bộ Chính trị về phương hướng bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026 nêu rõ đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp phải là những người trung thành với Tổ quốc, nhân dân và Hiến pháp, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Ngoài tiêu chuẩn chung, Hướng dẫn số 36-HD/BCHTW, ngày 20/01/2021 của Ban Tổ chức Trung ương về công tác nhân sự đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026 đã quy định chi tiết về tiêu chuẩn, điều kiện của đại biểu Quốc hội chuyên trách và đại biểu Hội đồng nhân dân chuyên trách. 

Bên cạnh đó, tiếp thu tinh thần chỉ đạo của  Bộ Chính trị tại Chỉ thị số 45-CT/TW ngày 20/6/2020 về lãnh đạo cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026, Hướng dẫn số 36-HD/BCHTW ngày 20/01/2021 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bổ sung, hoàn thiện thêm nội dung về quy trình nhân sự theo hướng việc giới thiệu ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp theo quy định tại Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp năm 2015; quy trình thủ tục, hồ sơ cụ thể thực hiện theo quy định của Hội đồng Bầu cử quốc gia, Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Như vậy có thể thấy, trong quy trình lựa chọn, sự tín nhiệm của cử tri là thước đo rất quan trọng về tiểu chuẩn của đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp. Do đó, tại  Nghị quyết liên tịch giữa Ủy ban Thường vụ Quốc hội với Đoàn Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Chính phủ lần này, trong quá trình lựa chọn, sàng lọc, đặc biệt quan tâm đến yếu tố tín nhiệm. Nếu ở địa bàn, ở nơi công tác nếu cá nhân đó không được tín nhiệm thì bước đầu tiên sẽ không đưa vào giới thiệu nhân sự bầu cử. Ngoài ra, còn nhiều văn bản khác cũng quy định về quyền, nghĩa vụ của công dân, cũng như tiêu chuẩn về nhân sự bầu của đại biểu Quốc hội khóa XV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026.

Việt Nam không hạn chế quyền ứng cử tự do của công dân, nếu họ đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn theo quy định và được quần chúng nhân dân tín nhiệm. Bên cạnh đó, việc tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2021 - 2026 không chỉ là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ của mỗi công dân; bản thân mỗi cử tri có vai trò quyết định trong việc lựa chọn cho mình những người đại diện xứng đáng nhất để thay mặt mình quyết định các vấn đề trọng đại của đất nước, dân tộc. 

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2021

QUYỀN BẦU CỬ LÀ GÌ? QUYỀN ỨNG CỬ LÀ GÌ?

Quyền bầu cử là quyền cơ bản của công dân theo quy định của pháp luật trong việc được lựa chọn người đại biểu của mình vào cơ quan quyền lực nhà nước. Quyền bầu cử bao gồm việc giới thiệu người ứng cử và bỏ phiếu bầu cử để lựa chọn người đại diện cho mình tại Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp.

Quyền ứng cử là quyền cơ bản của công dân khi đáp ứng đủ các tiêu chuẩn, điều kiện theo quy định của pháp luật thì có thể thể hiện nguyện vọng của mình được ứng cử đại biểu Quốc hội, ứng cử đại biểu Hội đồng nhân dân.

Điều 27 của Hiến pháp và Điều 2 của Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân quy định: Tính đến ngày bầu cử được công bố, công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp.

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021

BẦU CỬ VÀ ỨNG CỬ LÀ NHỮNG QUYỀN CHÍNH TRỊ CƠ BẢN CỦA MỖI CÔNG DÂN VIỆT NAM

Đại biểu Quốc hội là đại biểu của nhân dân. Do vậy, nhân dân luôn có vai trò to lớn trong mọi khâu, mọi quy trình bầu cử. Việc bầu cử đại biểu Quốc hội ở nước ta đã diễn ra được 14 khóa, từ khóa đầu tiên (6/1/1946) đến nay đều được tiến hành một cách dân chủ, công khai bảo đảm đúng quy trình, thủ tục, nguyên tắc và đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng. Kết quả và thành công của các cuộc bầu cử, một lần nữa góp phần khẳng định bản chất ưu việt của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa và những giá trị truyền thống cốt lõi của dân tộc Việt Nam. Đó là việc người dân luôn chủ động, trách nhiệm, thực hiện trọn vẹn trách nhiệm, bổn phận công dân đối với Tổ quốc. Mỗi cuộc bầu cử tuy diễn ra ở thời điểm cách mạng khác nhau, với những khó khăn, chông gai khác nhau, song toàn dân, toàn quân ta luôn một lòng hướng về Đảng và Quốc hội, đoàn kết thực hiện đầy đủ trách nhiệm, bổn phận, để mỗi kỳ bầu cử, số cử tri đi bầu luôn đạt tỷ lệ cao, góp phần quan trọng vào thành công của cuộc bầu cử.

Ở Việt Nam, quyền bầu cử và ứng cử là những quyền chính trị cơ bản của công dân được quy định trong Hiến pháp - đạo luật có hiệu lực pháp lý cao nhất trong hệ thống pháp luật của Nhà nước ta. Quyền của công dân không tách rời nghĩa vụ của công dân. Bầu cử là một thể chế dân chủ đã có từ lâu. Nhà nước ta là Nhà nước của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân. Nhân dân tổ chức ra Nhà nước bằng cách bầu ra các cơ quan quyền lực nhà nước. Thông qua bầu cử, Nhân dân trực tiếp bỏ phiếu bầu người đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của mình, thay mặt mình thực hiện quyền lực nhà nước; góp phần thiết lập bộ máy nhà nước để tiến hành các hoạt động quản lý xã hội.

Hiến pháp năm 1946, bản Hiến pháp đầu tiên của Nhà nước ta đã ghi nhận quyền này tại Điều 18 như sau: “Tất cả công dân Việt Nam, từ 18 tuổi, không phân biệt gái trai, đều có quyền bầu cử trừ những người mất trí và những người mất công quyền. Người ứng cử phải là người có quyền bầu cử, phải ít ra là 21 tuổi, và phải biết đọc, biết viết chữ quốc ngữ. Công dân tại ngũ cũng có quyền bầu cử và ứng cử”, và tiếp tục được khẳng định xuyên suốt trong các bản Hiến pháp năm 1959 (tại Điều 23), Hiến pháp năm 1980 (tại Điều 57), Hiến pháp năm 1992 (tại Điều 54). Điều 27 Hiến pháp năm 2013 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định: “Công dân đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, HĐND”. Điều 2 Luật Bầu cử số 85/2015/QH13 ở Việt Nam quy định: “Tính đến ngày bầu cử được công bố, công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ 18 tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, HĐNDcác cấp theo quy định của Luật này”. Khoản 5, Điều 4 Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND các cấp năm 2015 quy định “Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức hiệp thương lựa chọn, giới thiệu người ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND các cấp; tham gia giám sát việc bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND các cấp”. 

Rõ ràng, Việt Nam không hề có hạn chế quyền ứng cử tự do của công dân nếu họ xét thấy mình đủ đức, đủ tài ra gánh vác công việc chung của đất nước và được quần chúng nhân dân tín nhiệm. Đồng thời, việc tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND các cấp không chỉ là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ, trách nhiệm nặng nề của mỗi công dân nhằm mục đích lựa chọn cho mình những người đại diện và trao quyền cho họ thay mặt mình quyết định các vấn đề trọng đại của đất nước, dân tộc. 

Điển hình như trong cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021 diễn ra vào ngày 22/5/2016, hơn 69 triệu cử tri tại 91.476 tổ bầu cử trong cả nước đã đồng loạt đi bỏ phiếu. Cuộc bầu cử đã diễn ra trong không khí phấn khởi, tin tưởng, thành công tốt đẹp. Từ miền xuôi đến miền ngược, từ đồng bằng đến hải đảo, từ thành thị đến nông thôn, đồng bào cử tri cả nước nô nức đi bỏ phiếu với tỷ lệ đi bầu cao, khẳng định trách nhiệm và quyền lợi công dân, ngay cả đối với những cử tri do điều kiện sức khỏe bị ốm đau, bệnh tật vẫn thực hiện trọn vẹn quyền và nghĩa vụ của mình khi thùng phiếu được đưa tới tận giường bệnh, các cơ sở y tế. Sau cuộc bầu cử, nhiều báo chí nước ngoài đều đã ghi nhận tính dân chủ, khoa học, cách mạng trong công tác bầu cử ở Việt Nam. Một số tờ báo nước ngoài phản ánh, phân tích, đánh giá rằng cuộc bầu cử ở Việt Nam, không phân biệt chức vụ, địa vị, cương vị công tác, từ người nông dân, công nhân, cán bộ, đảng viên, cho đến các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội đều thực hiện quyền lợi, nghĩa vụ trong việc ứng cử và bầu cử theo đúng nguyên tắc, quy định của pháp luật.Thực tế, quyền và nghĩa vụ đó không chỉ thể hiện trong ngày bầu cử, mà hơn thế, còn được minh chứng trong suốt quá trình tham gia đề cử, giới thiệu người ứng cử và bỏ phiếu, khẳng định bản chất dân chủ xã hội chủ nghĩa; khẳng định chân lý: Nhà nước ta là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Nhân dân tổ chức ra Nhà nước bằng cách bầu ra các cơ quan quyền lực nhà nước (ở Trung ương là Quốc hội; ở địa phương là HĐNDcác cấp). Thông qua bầu cử, nhân dân trực tiếp bỏ phiếu bầu người đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của mình, để thay mặt mình thực hiện quyền lực nhà nước; góp phần thiết lập ra bộ máy nhà nước để tiến hành các hoạt động quản lý xã hội.

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

QUY ĐỊNH 214 CÓ Ý NGHĨA QUAN TRỌNG ĐỐI VỚI CÔNG TÁC CÁN BỘ TRƯỚC THỀM ĐẠI HỘI XIII CỦA ĐẢNG

Quy định 214 nêu rõ 5 nhóm tiêu chuẩn chung, 19 nhóm tiêu chuẩn tương ứng với các chức danh, nhóm chức danh cán bộ cụ thể và một số trường hợp đặc thù áp dụng tiêu chuẩn chức danh khi bổ nhiệm, giới thiệu ứng cử.