Hiển thị các bài đăng có nhãn liên minh quân sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn liên minh quân sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2022

LỢI ÍCH CỦA VIỆC KHÔNG LIÊN MINH QUÂN SỰ

Không tiến hành liên minh quân sự là biện pháp loại bỏ rủi ro, tác động bất lợi, tránh rơi vào vòng xoáy cạnh tranh giữa các cường quốc. Không tham gia liên minh quân sự để Việt Nam không “chuốc” thêm kẻ thù. Mặt khác, nó còn tạo thuận lợi cho Việt Nam hợp tác thực chất, hiệu quả với tất cả các quốc gia trên thế giới, tham gia sâu rộng và phát huy được vai trò trong các cơ chế, diễn đàn an ninh khu vực, quốc tế.

Không tiến hành liên minh quân sự,mối quan hệ hoà bình, hợp tác, hữu nghị giữa Việt Nam với các nước láng giềng được giữ vữngvàsự hợp tác giữa Việt Nam với các nước sẽ góp phần giữ gìn an ninh biên giới, đối phó với các thách thức an ninh phi truyền thống.

Không liên liên minh quân sự giúp Việt Nam không đánh mất lợi thế địa chiến lược. Khi tiến hành liên minh quân sự có nghĩa là việc “chọn bên” đã được thực hiện. Trong toan tính của bên đối lập, vị trí địa chiến lược của Việt Nam sẽ không còn giá trị lợi dụng. Nhiều quốc gia trung lập khác sẽ không còn mặn mà tìm đến Việt Nam. Vì thế, vị thế địa chiến lược của đất nước suy giảm, làm mất đi cơ hội hợp tác sâu rộng và thực chất với nhiều đối tác.

Trong điều kiện hoà bình, có vị trí địa chiến lược, có “cơ đồ”, vị thế như hiện nay, thì việc liên minh quân sự sẽ là “lợi bất cập hại”. Thay vì tiến hành liên minh quân sự, Việt Nam cần tiếp tục thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hoà bình, đa dạng hoá, đa phương hoá như Văn kiện Đại hội lần thứ XIII của Đảng đã chỉ rõ.

Để đối phó với các thách thức bên ngoài, Việt Nam cần xây dựng các mối quan hệ quốc tế song phương, đa phương thực chất, hiệu quả, đồng thời phát huy tối đa sức mạnh nội lực và tranh thủ ngoại lực, nâng cao sức mạnh tổng hợp quốc gia, vị thế quốc tế để bảo vệ Tổ quốc “từ sớm, từ xa”.

NẾU VIỆT NAM LIÊN MINH QUÂN SỰ SẼ TIỀM ẨN NHIỀU RỦI RO, THÁCH THỨC

Là một quốc gia có biển, phụ thuộc nhiều vào đường biển, nếu Việt Nam tiến hành liên minh quân sự với một cường quốc ngoài khu vực thì chắc chắn sẽ làm gia tăng bất ổn ở Biển Đông. Điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường an ninh và phát triển của đất nước. Vì vậy, giữ vững môi trường hoà bình, ổn định ở khu vực Biển Đông, tình hữu nghị với các cường quốc là vấn đề mang tầm chiến lược đối với Việt Nam.

Liên minh quân sự với bên ngoài có thể sẽ ảnh hưởng xấu tới quan hệ giữa Việt Nam với các nước, trước hết là với các nước láng giềng, trong đó trực tiếp là ảnh hưởng đến quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc. Trong trường hợp, nếu Việt Nam tiến hành liên minh quân sự với một quốc gia có lợi ích đối lập với Trung Quốc thì dù ta có biện giải như thế nào cũng không làm cho Trung Quốc loại bỏ được những nghi ngại rằng liên minh đó là nhằm vào họ, chống lại họ. Và, với vị thế là một nước lớn, chi phối nhiều hoạt động kinh tế, lại là quốc gia láng giềng “núi liền núi, sông liền sông”,… Trung Quốc sẽ có những phản ứng gây ảnh hưởng tiêu cực đến an ninh và phát triển của Việt Nam. Điều đó đặt đất nước trước nhiều thách thức, rủi ro, thậm chí rơi vào tình thế nguy hiểm.

Liên minh quân sự tạo cơ hội cho các thế lực thù địch chống phá cách mạng Việt Nam, làm giảm tính hiệu quả của đường lối đối ngoại.Liên minh quân sự sẽ “phá vỡ” chính sách quốc phòng “Bốn không” của Việt Nam hiện nay, đi ngược lại đường lối đối ngoại hoà bình, nhất quán của Đảng, tạo kẽ hở cho các thế lực thù địch tấn công.

Trên bình diện quốc tế, Việt Nam là một quốc gia tầm trung, nhưng trong quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam là một nước nhỏ. Quan hệ giữa một nước nhỏ với một nước lớn chỉ có thể được bình thường nếu như nước nhỏ không cảm thấy bị đe doạ bởi nước lớn, và nước lớn thấy sức mạnh của mình được nước nhỏ tôn trọng. Vì vậy, Việt Nam cần tuân thủ nguyên tắc thực hiện đường lối đối ngoại hoà bình, dựa trên Hiến chương Liên hợp quốc và luật pháp quốc tế.

VIỆT NAM LIÊN MINH QUÂN SỰ - GIẢI PHÁP KHÔNG ĐÚNG ĐẮN, HIỆU QUẢ

Xét về mặt lý thuyết và thực tiễn lịch sử rộng lớn của thế giới cho thấy trong một số trường hợp, việc liên minh là có lợi. Nhưng trong rất nhiều trường hợp, liên minh quân sự không phải là màu hồng mà luôn tiềm ẩn những rủi ro, phức tạp.

Nếu tiến hành liên minh quân sự với một cường quốc thì khả năng Việt Nam bị lệ thuộc là rất cao. Vì một quốc gia nhỏ liên minh với một cường quốc thì mối quan hệ đó trên thực tiễn không thể bình đẳng được, nước nhỏ sẽ bị nước lớn chi phối, tính độc lập, tự chủ sẽ suy yếu hoặc mất đi.

Quá trình đấu tranh dựng và giữ nước của dân tộc Việt Nam đã để lại bài học vô cùng quý báu, đó là thực hiện đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, dựa vào nội lực là chính. Trong bối cảnh các nước đề cao lợi ích quốc gia, dân tộc thì không có một cường quốc nào lại sẵn sàng đối đầu với một cường quốc khác để bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ cho một nước thứ ba.

Liên minh quân sự để bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia là một “ảo tưởng”, “ảo vọng”. Thực tiễn đã chứng minh một “chân lý” là mỗi quốc gia phải tự quyết định vận mệnh dân tộc mình và không thể trông chờ vào sự “che chở” của quốc gia khác.

PHẢI CHĂNG VIỆT NAM CẦN LIÊN MINH QUÂN SỰ ĐỂ GIỮ VỮNG ĐỘC LẬP, CHỦ QUYỀN VÀ TOÀN VẸN LÃNH THỔ”

Quan điểm “Việt Nam cần liên minh quân sự để giữ vững độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ” là rất sai lầm, thiếu cơ sở, “lợi bất cập hại”, đi ngược lại đường lối đối ngoại đúng đắn của Đảng. Vì vậy, cần phải được phê phán, bác bỏ.

Những năm gần đây, đặc biệt từ khi Sách trắng quốc phòng Việt Nam công khai với giới truyền thông trong nước và quốc tế rằng sẽ không tiến hành liên minh quân sự với bất cứ một quốc gia nào thì các thế lực thù địch tuyên truyền đó là một chính sách “bảo thủ”, “lạc hậu”, đi ngược lại xu thế tăng cường hợp tác và toàn cầu hoá (?!).

Lợi dụng những diễn biến phức tạp về tranh chấp chủ quyền ở khu vực Biển Đông, đặc biệt là những hành vi ngày càng mạnh bạo của Trung Quốc, các thế lực thù địch lập luận rằng: Một quốc gia nhỏ yếu như Việt Nam sẽ không thể đứng vững nếu không tiến hành liên minh quân sự với một cường quốc bên ngoài, nhất là với Mỹ, một quốc gia có lợi ích đối lập với Trung Quốc, đang xem Trung Quốc là đối thủ số một, thậm chí như kẻ thù (?!).

Khi cuộc xung đột quân sự Nga - Ukraine nổ ra, chúng càng cổ xuý cho quan điểm trên. Chúng lập luận rằng vì Ukraine không phải là thành viên của liên minh quân sự Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) nên NATO không có nghĩa vụ cùng Ukraine chống lại Nga. Bên cạnh đó, chúng còn tuyên truyền Phần Lan và Thuỵ Điển sớm “thức tỉnh” nên đã từ bỏ đường lối trung lập, chủ động viết đơn xin gia nhập khối quân sự này, và được NATO chính thức khởi động tiến trình kết nạp từ ngày 5/7/2022.

Các phần tử đóng vai người “tư vấn”, “kiến nghị”, “hiến kế”, thúc giục Việt Nam tiến hành liên minh quân sự nhằm mục đích làm giảm niềm tin của nhân dân vào đường lối đối ngoại đúng đắn, sáng suốt của Đảng, tạo ra sự chia rẽ nội bộ, đồng thời gây chia rẽ Việt Nam - Trung Quốc, tạo cơ sở cho những kẻ cơ hội can thiệp vào nội bộ của Việt Nam.

Đối với Việt Nam thì việc tiến hành liên minh quân sự để giữ vững độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ là hết sức sai lầm, thiếu cơ sở, “lợi bất cập hại”, đi ngược lại đường lối đối ngoại đúng đắn của Đảng.

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2022

VIỆT NAM KHÔNG THAM GIA LIÊN MINH QUÂN SỰ, KHÔNG LIÊN KẾT VỚI NƯỚC NÀY ĐỂ CHỐNG NƯỚC KIA, KHÔNG CHO NƯỚC NGOÀI ĐẶT CĂN CỨ QUÂN SỰ HOẶC SỬ DỤNG LÃNH THỔ VIỆT NAM ĐỂ CHỐNG LẠI NƯỚC KHÁC

Như chúng ta cần xác định rõ, tất cả các liên minh quân sự đều bắt nguồn từ việc chia sẻ lợi ích. Không một quốc gia nào sẵn sàng hy sinh vì quốc gia khác mà không có lợi ích của mình. Mục đích sâu xa khi các đối tượng kêu gọi nhằm lái Việt Nam tham gia các liên minh quân sự, đặc biệt là liên minh với các quốc gia phương Tây, đưa Việt Nam vào quỹ đạo lệ thuộc để tiến hành thay đổi chế độ chính trị và bản chất xã hội của chúng ta. Nếu không thực hiện đường lối quốc phòng độc lập, tự chủ, chính bản thân chúng ta sẽ bị chuyển hóa, lệ thuộc. Các luồng thông tin sai lệch được các đối tượng đưa ra nhằm kêu gọi, hướng lái Việt Nam tham gia các liên minh quân sự; đặc biệt, là liên minh với các quốc gia khác và từng bước làm lệch lạc ý nghĩa trong chính sách quốc phòng hòa bình và tự vệ của Việt Nam. Để tránh việc lệ thuộc, tăng cường tiềm lực, thế trận và lực lượng thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đại hội XIII đã khảng định: “Tăng cưòng tiềm lực quốc phòng và an ninh; xây dựng và phát huy mạnh mẽ “thế trận lòng dân” trong nền quốc phòng toàn dân và nền an ninh nhân dân; xây dựng và củng cố vững chắc thế trận quốc phòng toàn dân và thế trận an ninh nhân dân. Kết hợp chặt chẽ, hiệu quả giữa kinh tế, ván hóa, xã hội, đối ngoại với quốc phòng, an ninh và giữa quốc phòng, an ninh vối kinh tế, văn hóa, xã hội và đốì ngoại”.

Hiện nay, trật tự thế giới đa cực, các mối quan hệ quốc tế trở nên phức tạp hơn bao giờ hết; ranh giới giữa đối tượng và đối tác luôn luôn tồn tại và đan xen lẫn nhau. Trong cùng một chủ thể có những khía cạnh là đối tác để chúng ta tranh thủ hợp tác cùng phát triển, nhưng cũng có khía cạnh là đối tượng để đấu tranh. Việc nghiêng vào bất cứ phe nào, phụ thuộc vào bất cứ quốc gia nào cũng không phải là lựa chọn thích hợp. Đại hội XIII đã khảng định: “Đẩy mạnh và làm sâu sắc hơn quan hệ hợp tác song phương với các đối tác, đặc biệt là các đối tác chiến lược, đối tác toàn diện và các đối tác quan trọng khác tạo thế đan xen lợi ích và thái độ tin cậy. Kiên quyết đấu tranh, lầm thất bại mọi âm mưu, hành động can thiệp của các thế lực thù địch vào công việc nội bộ, xâm phạm độc lập chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia và ổn định chính trị của đất nước”. Như vậy, chỉ có phát huy sức mạnh độc lập, tự chủ mới là cách thức tối ưu nhất để bảo vệ Tổ quốc.

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2020

VIỆT NAM CHỦ TRƯƠNG XÂY DỰNG NỀN QUỐC PHÒNG TOÀN DÂN, PHÁT HUY SỨC MẠNH TỔNG HỢP CỦA KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT TOÀN DÂN TỘC ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC

Những người kêu gọi “Việt Nam phải liên minh quân sự” thường chê bai, gièm pha về sức mạnh quân sự Việt Nam hiện nay là “quá yếu”, “lạc hậu”; chính sách quốc phòng là “dâng đất, bán biển”, là “chính sách quy phục nước lớn…”, v.v. Đây là ý kiến hoàn toàn sai lầm, phiến diện, chỉ “thấy cây mà không thấy rừng”, “biết một mà không biết hai”. Một triết lý hiển nhiên ai cũng hiểu là bất cứ nước nào khi tiến hành chiến tranh thì đều phải cần đến vũ khí trang bị, phương tiện quân sự cần thiết, càng hiện đại càng tốt. Nhưng, nếu chỉ dựa vào vũ khí thì Việt Nam không thể nào đánh bại được mọi kẻ thù xâm lược. Lịch sử đã chứng minh, Việt Nam chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược bởi chúng ta có một thứ “vũ khí” vô cùng quan trọng, đó là nhân tố chính trị - tinh thần to lớn, lòng yêu nước nồng nàn, “chúng chí thành thành”, “toàn dân là lính” của toàn dân tộc. Chính “bảo bối” này mới là cái thực lực quyết định và nhân lên sức mạnh của mọi thứ vũ khí khác. Trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, với tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do”, quân và dân Việt Nam đã vượt qua gian khổ, ác liệt, hy sinh, phát huy cao độ tính năng, tác dụng các loại vũ khí, trang bị hiện có và được bạn bè quốc tế giúp đỡ, đánh thắng hai đế quốc hùng mạnh với vũ khí, trang bị hiện đại nhất, giành độc lập dân tộc, thống nhất nước nhà.

TÍNH HAI MẶT CỦA LIÊN MINH QUÂN SỰ

“Liên minh quân sự là sự liên kết hoạt động quân sự giữa hai hoặc nhiều nước hay tập đoàn chính trị trên cơ sở thống nhất về mục đích và lợi ích. Tùy thuộc vào mục đích chính trị, liên minh quân sự có thể là tiến bộ hay phản động, tự vệ hay xâm lược”. Theo đó có thể thấy: (1). Liên minh quân sự tất yếu không chỉ hỗ trợ và ràng buộc nhau về quân sự mà còn cả chính trị và kinh tế; (2). Liên minh quân sự phải dựa trên cơ sở thống nhất về mục đích và lợi ích, trước hết là phải chấp nhận các điều kiện có đi, có lại về chính trị, kinh tế, nhiều khi là cả chủ quyền quốc gia; (3). Tùy theo mục đích chính trị, kinh tế, “lợi lộc” đến đâu mà các nước liên minh trước sau sẽ bộc lộ bản chất tiến bộ - phản động, tự vệ - xâm lược, chính nghĩa - phi nghĩa, vụ lợi - cùng có lợi.

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

MỘT BÀI HỌC ĐƯỢC ĐÚC KẾT TỪ LỊCH SỬ DỰNG NƯỚC VÀ GIỮ NƯỚC CỦA CÁC QUỐC GIA TRÊN THẾ GIỚI VÀ VIỆT NAM

Bài học trong lịch sử vẫn còn đó, nhiều quốc gia cũng đã tham gia liên minh quân sự, nhưng các quốc gia họ luôn lấy lợi ích quốc gia, dân tộc làm tối thượng, và cũng đã có nhiều trường hợp, họ cũng bị chính đồng minh của mình thỏa hiệp, trở thành con bài trong sự phân chia lợi ích giữa các nước lớn. Đó là bài học xương máu và cũng là lời cảnh tỉnh cho những ai đang a dua theo quan điểm đòi chúng ta phải tham gia liên minh quân sự, đi với nước này, chống nước kia.
Những chủ trương, chính sách quốc phòng của Việt Nam hiện nay là sản phẩm của quá trình nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn, phát triển tư duy, nhận thức về những vấn đề quốc phòng, quân sự, bảo vệ Tổ quốc; đối ngoại gắn với quốc phòng - an ninh và bảo vệ Tổ quốc. Là những cán bộ, đảng viên trong quân đội, chúng ta luôn tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương, chính sách đối ngoại, chính sách quốc phòng của Việt Nam và hãy hành động vì lợi ích quốc gia dân tộc.

KHÔNG THAM GIA LIÊN MINH QUÂN SỰ ĐI VỚI NƯỚC NÀY, CHỐNG NƯỚC KIA CỦA VIỆT NAM LÀ PHÙ HỢP VỚI XU THẾ PHÁT TRIỂN HÒA BÌNH THẾ GIỚI


Điều này hoàn toàn đúng đắn. Xu thế chủ đạo của thế giới hiện nay là: Hòa bình, hợp tác và phát triển. Trong đó, hòa bình là mục tiêu, đồng thời là giá trị chung của cộng đồng quốc tế, khát vọng vĩnh hằng của nhân loại tiến bộ. Ngay kể cả các cường quốc, vốn trước đây đã trà đạp, xâm phạm, phá hoại nền hòa bình thế giới thì nay cũng rất cần môi trường hòa bình để hợp tác và phát triển đất nước. Không có môi trường hòa bình, thì không thể hợp tác và theo đó, không thể phát triển, vì lợi ích quốc gia dân tộc.
Việt Nam là một thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế, phải có trách nhiệm chung tay giữ vững môi trường hòa bình để hợp tác, phát triển. Vì thế, “Chính sách Quốc phòng của Việt Nam mang tính chất hòa bình và tự vệ; kiên quyết, kiên trì đấu tranh giải quyết mọi tranh chấp, bất đồng bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế”.

KHÔNG PHẢI CỨ THAM GIA LIÊN MINH QUÂN SỰ, HOẶC LÀ ĐỒNG MINH QUÂN SỰ VỚI MỘT QUỐC GIA, MỘT TỔ CHỨC QUÂN SỰ NÀO ĐÓ MỚI TRANH THỦ VÀ TẬN DỤNG ĐƯỢC SỨC MẠNH TỪ BÊN NGOÀI

Xét ở một khía cạnh nào đó thì có thể thấy rằng nếu chúng ta tham gia liên minh quân sự, hoặc là đồng minh quân sự với một quốc gia, một tổ chức quân sự nào đó thì vẫn có thể tranh thủ và tận dụng được sức mạnh từ bên ngoài để tăng cường sức mạnh cho đất nước. Việt Nam không tham gia liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự với bất kỳ quốc gia, hoặc tổ chức quân sự nào, không có nghĩa là chúng ta đóng cửa, khép kín không quan hệ, liên kết, hợp tác với ai trong lĩnh vực quốc phòng, quân sự, an ninh. Đảng ta đã có chủ trương về hội nhập quốc tế trên lĩnh vực quốc phòng; đối ngoại quốc phòng, đối ngoại quân sự, hợp tác quân sự. Thông qua đó, chúng ta vẫn có thể tranh thủ và tận dụng được sức mạnh từ bên ngoài để tăng cường sức mạnh quốc gia, bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Trong Sách Trắng Quốc phòng Việt Nam 2019 khẳng định: “Tăng cường hợp tác quốc phòng với các nước để nâng cao khả năng bảo vệ đất nước và giải quyết các thách thức an ninh chung. Tùy theo diễn biến của tình hình và trong những điều kiện cụ thể, Việt Nam sẽ cân nhắc phát triển các mối quan hệ quốc phòng, quân sự cần thiết với mức độ thích hợp trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nhau cũng như các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, hợp tác cùng có lợi, vì lợi ích chung của khu vực và cộng đồng quốc tế”. Mặt khác, “Việt Nam không chấp nhận hợp tác quốc phòng dưới áp lực hoặc bất kỳ điều kiện cưỡng chế nào”.

PHẢI CHĂNG VIỆT NAM THAM GIA LIÊN MINH QUÂN SỰ, LÀ ĐỒNG MINH QUÂN SỰ VỚI CÁC NƯỚC KHÁC LÀ CHÚNG TA “THÊM BẠN, BỚT THÙ”?

Quan điểm và chủ trương nhất quán của Việt Nam chúng ta trong đường lối đối ngoại đó là: “Việt Nam không tham gia liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia”. Thế nhưng trước những diễn biến phức tạp hiện nay, nhiều quan điểm cho rằng: Để bảo vệ độc lập chủ quyền, để bảo vệ được hòa bình thì Việt Nam cần phải tham gia liên minh quân sự, dựa vào nước ngoài thì mới đảm bảo được vững chắc.