1. Trời có bốn mùa: Xuân,
Hạ, Thu, Đông
Đất có bốn phương: Đông,
Tây, Nam, Bắc
Người có bốn đức: Cần, Kiệm,
Liêm, Chính
Thiếu một mùa, thì không
thành trời
Thiếu một phương, thì
không thành đất
Thiếu một đức, thì không
thành người.
2. Cần, Kiệm, Liêm, là gốc
rễ của Chính. Nhưng một cây cần có gốc rễ, lại cần có cành, lá, hoa, quả mới là
hoàn toàn. Một người phải Cần, Kiệm, Liêm, nhưng còn phải Chính mới là người
hoàn toàn.
3. Học cái tốt thì khó,
ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu
thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu.
4. Cần mà không Kiệm thì
làm chừng nào xào chừng ấy. Cũng như một cái thùng không có đáy, nước đổ vào chừng
nào, chảy ra hết chừng ấy, không lại hoàn không.
5. Không có đạo đức cách
mạng thì tài cũng vô dụng.
6. Đạo đức, ngày trước
thì chỉ trung với vua, hiếu với cha mẹ. Ngày nay, thời đại mới, đạo đức cũng phải
mới. Phải trung với nước. Phải hiếu với toàn dân, với đồng bào.
7. Làm cách mạng để cải tạo
xã hội cũ thành xã hội mới là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng là một
nhiệm vụ rất nặng nề, một cuộc đấu tranh rất phức tạp, lâu dài và gian khổ. Sức
có mạnh mới gánh được nặng và đi được xa. Người cách mạng phải có đạo đức cách
mạng làm nền tảng, mới hoàn thành được nhiệm vụ vẻ vang.
8. Mình đối với mình: Đừng
tự mãn, tự túc; nếu tự mãn, tự túc thì không tiến bộ. Phải tìm học hỏi cầu tiến
bộ. Đừng kiêu ngạo, học lấy điều hay của người ta. Phải siêng năng tiết kiệm.
9. Những người trong các
công sở đều có nhiều hoặc ít quyền hành. Nếu không giữ đúng Cần - Kiệm - Liêm -
Chính thì dễ trở thành hủ bại, biến thành sâu mọt của dân.
10. Tự mình phải chính trước, mới giúp được người khác chính. Mình không chính, mà muốn người khác chính là vô lý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét